NHỮNG BÀI VIẾT VỀ TOÀN QUYỀN LÊ VĂN HIẾU

NHỮNG BÀI VIẾT VỀ TOÀN QUYỀN LÊ VĂN HIẾU

Để Quý vị có thể theo dõi, tìm hiểu và nhận định về Toàn quyền Lê Văn Hiếu một cách khách quan và trung thực, chúng tôi xin gửi tới Quý vị các bài viết về LVH trên Blog Saigon Times. Tất nhiên, chúng tôi mạnh dạn trình bầy những nghi ngờ và đưa ra các giả thuyết đối với một vị Toàn quyền gốc tỵ nạn CS về bắt tay làm ăn với CS, nhưng đồng ý nhiều hay ít hoặc không đồng ý là quyền của Quý vị. Chúng tôi hoàn toàn tôn trọng quyền tự do đó và sẵn sàng phổ biến những ý kiến dị biệt. Cuối cùng, một lần nữa, chúng tôi khẳng định: Mọi giả thuyết, nghi ngờ, cáo buộc, suy diễn… về ông Lê Văn Hiếu, được trình bầy trong mọi bài viết của chúng tôi cũng như ý kiến đóng góp của độc giả, phải được đón nhận trong tinh thần “benefit of doubt” (nghĩa là bất cứ ai, dù bị nghi ngờ, cáo buộc về bất cứ tội/lỗi gì, cho tới khi chưa có bằng cớ chứng minh rõ ràng, người đó đều vô tội).

Bài mở đầu 01: Đức Ông Nguyễn Minh Tâm thú nhận VÔ Ý đổi tên Ngày Quốc Hận & sự lo ngại quanh việc Toàn quyền Nam Úc gốc tỵ nạn CS Lê Văn Hiếu về VN bắt tay CS  (xin click vào đây)

Bài mở đầu 02: Phản ứng của độc giả về Toàn Quyền Nam Úc Lê Văn Hiếu và Đức Ông Nguyễn Minh Tâm  (xin click vào đây)

Bài 01: Về VN bắt tay VC, Toàn quyền Nam Úc gốc tỵ nạn CS Lê Văn Hiếu là Nhạc Bất Quần và Vũ Ngọc Nhạ tái sinh?  (xin click vào đây)

Bài 02: 9 năm trước, độc giả Saigon Times đã e ngại Lê Văn Hiếu về VN bắt tay VC  (xin click vào đây)

Bài 03: Hàng chục ý kiến của độc giả về việc Lê Văn Hiếu bắt tay VC  (xin click vào đây)

Bài 04: Nguyễn Công Minh, Chủ Tịch TH/CQN Úc xác nhận: Lê Văn Hiếu PHẢN BỘI, nhưng…. KHÔNG NÊN PHẢN ĐỐI!!!!???   (xin click vào đây)

Bài 05: Email của Ông Huỳnh Bá Phụng chất vấn Ông Nguyễn Công Minh 3 sự kiện; và thắc mắc của độc giả về Ông Lý Quang Tín, Chủ Tịch CĐNVTD Nam Úc (xin click vào đây)

Bài 06: Trả lời thư Ông Lê Quang Tín, CT/CĐNVTD Nam Úc – Lê Văn Hiếu là con liệt sĩ VC  (xin click vào đây)

Bài 07: Cha Lê Văn Hiếu là Đội Thiều, theo Việt Minh rồi theo VC tập kết ra Bắc năm 1954  (xin click vào đây)

Bài 08: Phải chăng Lê Văn Hiếu là Vũ Ngọc Nhạ sau 1975?  (xin click vào đây)

Bài 09: Thông Cáo của CĐNVTD Úc Châu và thư của Nguyễn Công Minh, CT/TH/CQN nêu lý do không phản đối sự phản bội của Lê Văn Hiếu  (xin click vào đây)

Bài 10: Lê Văn Hiếu PHẠM 6 TỘI PHẢN BỘI  (xin click vào đây)

Bài 11: Khi nào và vì sao, SGT nghi ngờ Lê Văn Hiếu là VC NẰM VÙNG? (xin click vào đây)

Bài 12: Sau khi theo VC tập kết ra Bắc, Đội Thiều trở lại xâm lăng Miền Nam và nuôi dậy Lê Văn Hiếu?  (xin click vào đây)

Bài 13: Email của Ông Huỳnh Bá Phụng, Chủ Tịch Hội CQN/QLVNCH/QLD và thư Minh Định Lập Trường của Ông Lâm Xuân, Chủ Tịch Hội CQN/QLVNCH/NSW (xin click vào đây)

Bài 14 (Bài cuối – Tập 1): Tóm lược hiện tượng Lê Văn Hiếu & Ý kiến độc giả Bài  10 đến Bài 13 (xin click vào đây)

LVH TẬP 2 – BÀI 1 – Suy nghĩ về TCBC của CĐNVTD Nam Úc  (xin click vào đây)

LVH TẬP 2 – BÀI 2 – Thủ Hiến Nam Úc khẳng định: LVH là lợi thế quan trọng và đặc biệt cho Nam Úc!  (xin click vào đây)

LVH TẬP 2 – BÀI 3 – Phỏng vấn giả tưởng Thủ Hiến SA về LVH! (xin click vào đây)

LVH TẬP 2 – BÀI 4: Phỏng vấn Giả tưởng – LVH: VC sai người thay tôi kiện SGT!!!  (xin click vào đây)

LVH – Slide Shows & Bài của Nguyễn Phụng (xin click vào đây)

Thơ Đấu Tranh: Cảnh tỉnh Lê Văn Hiếu và Đức Ông Nguyễn Minh Tâm  (xin click vào đây)

Thơ Đấu Tranh: Cảnh tỉnh Lê Văn Hiếu: Thư Không Niêm Gửi Bạn – Trần Văn Lương  (xin click vào đây)

Bài độc giả: Nguyễn Ph.: Chuyện Ông Toàn Quyền: Buồn ơi! Thôi chào mi!  (xin click vào đây)

Bài độc giả: Lính già Nam Úc: Suy nghĩ về LVH (xin click vào đây) 

Bài độc giả: GS Nam Kym (qua Úc châu 1977 cùng với LVH): Lê Văn Hiếu thách thức CĐ Tỵ Nạn, về VN bắt tay VC!  (xin click vào đây)

Bài độc giả: LS Mai Thành Đức (Adelaide Nam Úc): Một số câu hỏi cần được trả lời liên quan đến vai trò của Toàn quyền tại Tiểu bang Nam Úc (xin click vào đây)

Bài độc giả: Vũ Tuấn Hải (Số 1): Lê Văn Hiếu tuyên truyền cho VC (xin click vào đây) 

Bài độc giả: Vũ Tuấn Hải (Số 2): Lê Văn Hiếu tuyên truyền cho VC (xin click vào đây)

Bài độc giả: Vũ Tuấn Hải (Số 3): Lê Văn Hiếu tuyên truyền cho VC (xin click vào đây)

Ý kiến độc giả: Phê phán, phản đối, góp ý với Lê Văn Hiếu  (xin click vào đây)

Đăng tải tại Đặc Biệt

Thảm sát Mậu Thân – Liên Thành

Thảm sát Mậu Thân 1968
GỞI THẦY HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG


TÁC GIẢ: LIÊN THÀNH
HỌC TRÒ MÔN VIỆT VĂN CỦA THẦY HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TẠI TRƯỜNG QUỐC HỌC HUẾ -PHÓ TRƯỞNG TY CẢNH SÁT ĐẶC BIỆT TY CẢNH SÁT QUỐC GIA THỪA THIÊN-HUẾ VIỆT NAM CỘNG HÒA 1966-1969
-CHỈ HUY TRƯỞNG BỘ CHỈ HUY CẢNH SÁT QUỐC GIA
THỪA THIÊN-HUẾ VIỆT NAM CỘNG HÒA 1969-11/1974


GỞI: THẦY HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG
NGUYÊN GIÁO SƯ VIỆT VĂN TRƯỜNG QUỐC HỌC–HUế. NGUYÊN TỔNG THƯ KÝ “LỰC LƯỢNG LIÊN MINH DÂN TỘC DÂN CHỦ HÒA BÌNH”. NGUYÊN CHÁNH ÁN “TÒA ÁN NHÂN DÂN” VIỆT CỘNG TẾT MẬU THÂN 1968

Thưa Thầy,

Tôi vừa đọc được bức thư trăn trối của thầy viết vào ngày 1 tháng 2 năm 2018 với tựa đề: “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn.”

Thưa thầy,

Câu chuyện quá buồn của thầy quả tình buồn thật, bởi lẽ một đời thầy đã ngu muội đi theo một đảng cướp gọi là đảng cướp cộng sản Việt Nam đã gây bao nhiêu oan khiên tội lỗi, bao nhiêu khổ đau cho toàn dân tộc Việt Nam trên 64 năm nay.

Mậu Thân 1968 chính thầy, tên tội đồ Hồ Chí Minh, và Bộ Chính Trị đảng cộng sản Việt Nam đã phạm vào hai tội ác tày trời của nhân loại đó là: Tội Ác Chiến Tranh và Tội Ác Diệt Chủng. Khi bọn chúng và thầy đã gây nên cuộc tắm máu đồng bào vô tội Huế với tổng số 5327 thường dân vô tội Huế bị sát hại bằng cách chôn sống, hoặc dùng cuốc xẻng đập vào đầu nạn nhân.

Đầu thư, thầy nói rằng: Năm nay thầy đã 81 tuổi, những gì thầy dã nói, đã làm rồi trời đất sẽ chứng nhận cho thầy để rồi chẳng mấy hồi nữa, thầy phải về trời và bằng tâm về cõi phật.

Trong bức thư gồm 2 trang của thầy gởi ra từ đầu đến cuối thầy đã chối bỏ là cuộc thảm sát 5327 thường dân vô tội Huế thầy không nhúng tay vào, thầy vô can vì thầy không có mặt ở Huế.

Thưa thầy tôi nghĩ rằng “Lời cuối cho câu chuyên quá buồn” của thầy không phải là lời cuối, và cũng không phải là câu chuyện quá buồn, mà là câu chuyện quá kinh khủng của một kẻ sát nhân đã nhúng tay vào máu, thảm sát 5327 thường dân vô tội tại Huế vào Tết Mậu Thân 1968. Bởi vì thầy đã có mặt tại Huế trong suốt 22 ngày tức 624 giờ mà thầy và đám Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn thị Đoan Trinh, Hoàng Lanh, Tống Hoàng Nguyên, Bảy Lanh, Lê Tư Minh, Lê Chưởng, Trần văn Quang tàn sát đồng bào Huế theo lệnh của tên Ác quỷ Hồ Chí Minh, và bộ chính trị đảng cướp việt Nam trong một chiến dịch gọi là “Bạo lực cách mạng” hay “Bạo lực đỏ”. Vì dân Huế không hưởng ứng lời kiêu gọi của ác quỷ Hồ Chí Minh và đảng cướp cộng sản Việt Nam “Tổng Nổi Dậy” tại Huế.

Thưa Thầy “Lời cuối câu chuyện buồn” không thể chấm dứt vào lời cuối được vì cho dù thầy có còn sống hay chết, thầy và đám sát nhân, ác quỷ, tội đồ dân tộc cũng phải ra trước vành móng ngựa của một tòa án Quốc tế để tạ lỗi trước vong vinh của 5327 thường dân vô tội Huế dã bị thảm sát, và cũng phải đền tội ác theo luật pháp quốc tế hiện hành.

Thưa thầy,

Trong bức thư “Lời cuối cho Câu Chuyện Quá buồn” thầy có nói: “Những kẻ luôn đem tôi ra làm mồi nhậu cho dã tâm của họ như ông Liên Thành và bè đảng của ông ta.”

Thưa thầy, Tôi Liên Thành, Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Và Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa. Vào thời điển 22 ngày máu lửa tại Huế tôi là phó trưởng Ty Cảnh Sát Đặc Biệt Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên-Huế, và vì nhu cầu an ninh khi đó tôi được Trung tá Phan Văn Khoa Tỉnh Trưởng Tỉnh Thừa Thiên, Thị Trưởng Thị Xã Huế bổ nhiệm tôi kiêm nhiện Quận Trưởng Quận III thị xã Huế. Trong suốt thời gian đó, lực lượng Cảnh Sát do tôi chỉ huy, phối hợp với Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Đồng Minh [USMC Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ] phản công đẩy lui lực lượng cộng sản Chính quy, du kích và đám Việt gian cộng sản của thầy ra khỏi thành phố Huế. Và đúng 10 giờ sáng ngày 26/2/1968 lá Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa phất phới tung bay trên Kỳ Đài Ngọ Môn. Tôi là một chứng nhân và cũng là nột tác nhân trong 26 ngày đó.

Sau đó, theo lệnh Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, tôi, Liên Thành Trưởng Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên-Huế người đứng đầu Ủy Ban Điều Tra vụ tàn sát 5327 thường dân Huế bị thảm sát trong đó có 204 đồng bào bị chôn sống tại Bãi Dâu, và 1200 người bị bắt đi mất tích.

Ủy Ban điều tra dã thu thập hằng trăm lời khai của thân nhân nạn nhân bị chôn sống tại Bãi Dâu qua quyết định của ông Chánh Án Hoàng Phủ Ngọc Tường của Tòa án Nhân Dân. Tòa án này được Lê Chưởng, Chính ủy mặt trận Trị Thiên cho lệnh Tống Hoàng Nguyên, Bảy Lanh, Hoàng Kim Loan thành lập tại Bãi Dâu. Theo lời khai của Thành ủy viên Thành ủy Huế, Hoàng Kim Loan [bị lực lựng Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên-Huế bắt vào tháng 5/1972] thì chính hắn là người đề cử Tổng Thư Ký Lực Lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình ông Hoàng Phủ Ngọc Tường ngồi vào ghế Chánh Án Tòa Án Nhân Dân tại Bãi Dâu.

Đây là một Ủy ban điều tra tội phạm tàn sát đồng bào vô tội Huế vào Tết Mậu Thân 1968, của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa mà tôi là trưởng ban của ủy ban điều tra này, chứ không phải như thầy viết trong thư là:

“Những kẻ luôn đem tôi ra làm mồi nhậu cho dã tâm của họ như ông Liên Thành và bè đảng của ông ta.”

Cho đến ngày giờ này của tháng 2 năm 2018, thầy vẫn là tội đồ của dân tộc vẫn là kẻ phạm tội ác chiến tranh và tội ác Chiến Tranh và Tội Ác Diệt Chủng.

Cho dù thầy còn, hay mất dưới 18 tầng địa ngục [chứ không phải như thầy nói thầy sẽ về cõi Phật, không được đâu thầy], thân nhân, và vong linh của trên 5327 thường dân vô tội Huế và 1200 người bị mất tích sẽ cùng với tôi đưa thầy và bè đảng cướp của thầy ra toàn án Quốc tế về hai tội trạng trên để trả lại Công Bằng và Cộng Lý cho Nạn Nhận Vô Tội bị thầy và bè dảng của thầy giết chết trong Mậu Thân Tại Huế.

Thưa Thầy,

Hoàng Dạ Thi hiện đang sống yên vui tại thành Phố Huntington Beach, Orange County, Nam Calif. USA. Gần khu Little Saigon. Thủ Đô của Người Việt Tỵ Nạn chúng tôi.

Mặc dầu chúng tôi biết rõ Cha của cô ta là ai, nhưng chúng tôi, những người Việt Quốc Gia tỵ nạn đảng cướp cộng sản Việt Nam, chúng tôi đối xử với cô trong tình thương mến của những người Việt Nam đồng hương sống xa quê hương. Xin Thầy yên tâm.

Chúng tôi là những người Việt Quốc Gia sống trong đạo đức, nhân nghĩa không như những lời thầy đã trả lời qua cuộc phỏng vấn với Ông Burchett trong bộ phim Vietnam Television rằng: “Lý do thứ hai, những ngày cuối cùng khi chúng tôi rút ra thì có nhiều người đã tham gia cách mạng. Những người này theo lực lượng cách mạng vào rừng sâu sau cuộc tấn công Tết Mâu Thân và khi đó kẻ thù trở vào thành phố, chúng đã giết những người thân của những gia đình này, rồi đem chôn trong các hần tập thể”.

Tôi và mọi người thật không ngờ thầy đã tráo trở, nói láo mà không biết hổ thẹn với lương tâm của mình.

Đạo đức tối thiểu của một nhà giáo ở đâu hỡi thầy?

Thư cũng đã dài. Xin chào Thầy

Liên Thành
Cell Phone: 626-257-1057
Email: ubtttadcsvn@gmail.com
____________________

Xin Đồng bào trong nước và hải ngoại đọc kỹ những lời phát biểu của Hoàng Phủ Ngọc Tường dưới đây qua các buổi phóng vấn của ký giả, báo, đài, quốc tế, để minh xét Hoàng phủ Ngọc Tường có mặt trong 22 ngày thảm sát tại Huế, Mậu Thân 1968 hay không.

CUỘC PHỎNG VẤN CỦA PHÓNG VIÊN THỤY KHÊ ĐÀI RFI VỚI HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG VÀO THÁNG 7/1997 TẠI PHÁP 

Nhân dịp Hoàng Phủ Ngọc Tường được sang Pháp vào tháng 7/1997, phóng Viên Thụy Khê dài RFI (Radio France International) đã dành cho Hoàng Phủ Ngọc Tường một cơ hội để trình bày quan điểm liên quan đến Tết Mậu Thân và nhất là để biện minh cho việc Hoàng Phủ Ngọc Tường đã không có mặt tại Huế, đồng thời ông Tường cho hay những người tố cáo ông là một tên đồ tể Mậu Thân ở Huế thì đó là một sự bịa đặt mang ý định vu khống hoàn toàn.

“Sự thật là tôi đã từ giã Huế lên rừng tham gia kháng chiến vào mùa hè năm 1966 và chỉ trở lại Huế sau ngày 26 tháng 3 năm 1975. Như thế nghĩa là trong thời điểm Mậu Thân 1968, tôi không có mặt ở Huế”.

Sự thật thì thế nào? Từ phát biểu trên của ông, cho tôi được phép hỏi, vậy thì việc ông ngồi ghế chánh án xử 204 tại trường Gia Hội, trong đó có những học trò của mình, những bà quả phụ, những em cô nhi mang tội làm sở Mỹ tại căn cứ Mỹ Phú Bài là làm cho CIA, rồi bản án được thi hành ngay lập tức bằng cách chôn sống ngay trong sân trường. 

Chính miệng ông đã xác nhận rằng ông có mặt tại Huế Tết Mậu Thân, thời điểm ông xác nhận điều này là vào năm 1982, thời điểm mà bọn Việt Cộng nằm vùng hãy còn hãnh diện với những thành tích cách mạng đấu tranh giai cấp giết người. 

Và đây nữa lời của Hoàng Phủ Ngọc Tường năm 1982: “Tôi đã đi trên những cái đường hẻm, mà ban đêm tôi tưởng là bùn thì tôi mở ra, bấm đèn lên, thì thấy toàn là máu lầy lội như vậy. Và đó là cả khu phố bị bom Mỹ đã giết thì cái số đó nhất là trong những ngày cuối cùng thì chúng tôi rút ra và nó đã thâu lại và đem đi chôn…”

Tuy nhiên, khi được Thụy Khê hỏi về những lời Hoàng Phủ Ngọc Tường tuyên bố trên đài truyền hình Mỹ, Hoàng phủ Ngọc Tường chối thế này:

“Hồi đó ông Burchett và đoàn làm phim lịch sử truyền hình tới Huế, chọn tôi để chất vấn về chuyện tang tóc ở đây. Lâu rồi trả lời ứng khẩu thôi. Tôi không nhớ thật cụ thể những điều tôi đã nói và càng không có dịp xem lại chuyện phim như nó được chiếu ở ngoại quốc.” (Trích Thụy Khuê, “Nói chuyện với Hoàng Phủ Ngọc Tường về biến cố Mậu Thân ở Huế” RFI ngày 12/7/1997).

Xin hỏi, quý vị có thể chấp nhận lời biện hộ này của tên đồ tể hay không? 

Những chuyện bao che, dối trá của Hoàng Phủ Ngọc Tường và đồng bọn trở thành sự trơ trẽn đáng xấu hổ khi chúng ta cùng nhau nghe lại cuộc phóng vấn Hoàng Phủ Ngọc Tường trong bộ phim tài liệu 13 tập nhan đề: “Vietnam: Television History”.

Trong bộ phim này, Hoàng Phủ Ngọc Tường xuất hiện như một tên đao phủ sắt máu, ngôn ngữ hận thù, thái độ của một người cộng sản chính hiệu, hơn cả người cộng sản có thẻ đảng.

Hoàng Phủ Ngọc Tường kể rằng chính anh ta chứng kiến cảnh dội bom của Mỹ vào một bệnh viện gần chợ Đông Ba làm chết và bị thương 200 người mà đêm tối anh ta dẫm lên đám đất bùn hòa lẫn máu người chết. 

“Hoàng Phủ Ngọc Tường đương nhiên xác nhận ông có mặt ở Huế. Ông ta đã lộ nguyên hình.”

Cuộc Phỏng vấn của Ông Burchett với Hoàng Phủ Ngọc Tường vào 1982 tại Huế:

Hỏi: – Ông có thể mô tả biến cố nổi dậy ở Huế, đặc biệt liên quan đến vụ thảm sát. Ở đây xin đề nghị ông trả lời cho biết những gì xảy ra ở Huế. Có những vụ trả thù, đàn áp?

Hoàng Phủ Ngọc Tường: “- Ông muốn nói đến vụ thảm sát mậu Thân ở Huế? Đó là một chiến công vĩ đại của nhân dân Huế, nhưng nhân dân Huế đã phải trả một giá đắt cho chiến thắng này. Đó là sự trả thù chưa từng thấy của Mỹ và Ngụy sau đó. Vì thế nhân dân Huế phải trả giá đắt nhất so với các thành phố khác của chúng tôi. Cũng chỉ vì ở đây người Mỹ đã chịu sự tổn thất nặng nề về sinh mạng, về vật chất và chính trị tại Huế.

Sự trả đũa vô cùng khủng khiếp. Nhưng tôi nghĩ rằng chúng tôi đã từng sống qua các thời kỳ chiến đấu chống lại Pháp, và thời chiến tranh chống lại người Mỹ. Tôi nghĩ rằng bọn chủ nghĩa thực dân mới thì khôn hơn bọn thuộc địa cũ. Bọn thuộc địa cũ thì chơi franc jeu hơn là thực dân mới. Nói khác, bọn chủ nghĩa thực dân mới thường tàn bạo hơn thực dân cũ. Và điều đó là chắc chắn đúng như vậy trong suốt cuộc tổng công kích Mậu Thân vừa qua.

Bởi vì tội ác do Mỹ tạo ra được toàn thể thế giới quan tâm, chúng chuyển tất cả tội ác của chúng và đổ lỗi cho những người làm cách mạng chống lại nhân dân của họ. Tôi ám chỉ chúng đã dùng vụ thảm sát như một bửu bối đặc biệt để bôi nhọ cách mạng Việt Nam trong cuộc hòa đàm Paris.

Đây là điều tôi muốn nêu rõ vì tôi biết như là một nhân chứng. Tôi sẽ nói cho ông mọi sự một cách khách quan nhất.

– Thứ nhất riêng những người bị giết, có nhiều người đã bị giết chắc chắn là do chúng tôi phải thi hành bản án tử hình. Bởi khi chúng tôi đến nhà họ, họ đã bắn đến cùng vào những chiến sĩ của chúng tôi, làm bị thương khi chúng tôi kêu gọi họ đầu hàng. Vì thế những người này đã bị chúng tôi bắn chết tại chỗ. Trong đám những người này có tên Phó Tỉnh Trưởng lúc đó hắn đang sống tại Huế.”

Ghi chú của tác giả:

Hoàng Phủ Ngọc Tường nói: “đồng bào Huế bị thảm sát trong Mậu Thân là sự trả thù chưa từng thấy của Mỹ và Ngụy.”

Sự thật thì như thế này: Đồng bào Huế đã bị thảm sát là sự trả thù chưa từng thấy của bọn cộng sản và bọn nằm vùng. Tại sao ư? Tại vì dân chúng không hưởng ứng cuộc tổng nổi dậy nên các ông căm thù mà giết họ, vì dân chúng Huế sợ bầy quỷ đỏ các ông, các ông đi đến đâu thì dân chúng bỏ chạy đến đó. Họ chạy vắt chân lên cổ, họ chạy dưới làn mưa đạn, càng có mưa đạn thì họ càng tràn ra ngoài đường để chạy, vì họ biết rằng đó chính là lúc các ông phải núp trốn, họ bỏ lại tất cả nhà cửa, của cải quý giá, chỉ để thoát thân. Mà họ chạy đi đâu? Họ chạy đi tìm vòng tay che chở của người lính VNCH, người lính Mỹ. Từng đoàn người tỵ nạn kéo nhau chạy, khi họ thấy được bóng dáng người lính VNCH, thì, nói theo giọng người Huế thường nói, “họ mừng còn hơn cha chết sống lại” hay là “mừng hơn mạ đi chợ về”. Xin nghe một vài câu nói và cử chỉ của dân Huế đối với người lính Việt Nam Cộng Hòa:

Tại Quận I vào sáng mùng 2 Tết: “Chạy mau đi bà con ơi! Răng Việt Cộng nhiều rứa! Chạy mau đi, chạy về hướng nớ, có lính của Sư Đoàn I, có ôn Tướng Trưởng ở đó”.

Tại vùng Đập Đá, Vĩ Dạ, Gia Hội, Tiểu Đoàn 21 và 39 Biệt Động Quân đổ quân tái chiếm vùng Gia Hội, Quận II. Họ từ Đập Đá ngang qua thôn Vĩ Dạ, vượt sông Hương qua Cồn Hến, qua Gia Hội. Đồng bào các vùng đó bất chấp hiểm nguy bất chấp súng đạn của Cộng Quân họ tuôn ra đường la lớn: “Lính mình bà con ơi! lính Biệt Động Quân bà con ơi! Sống rồi bà con ơi!”

Dân chúng nhào ra ôm lấy người lính Biệt Động Quân, họ vui mừng xúc động đến chảy nước mắt: “Răng mà đến chậm rứa, tụi Việt Cộng giết dân mình nhiều quá”.

Đồng bào dúi vào tay những người lính Biệt Động Quân những đòn bánh tét, những gói mứt nhỏ, và dặn dò: “Tụi hắn đông lắm, mấy en cẩn thận nghe”.

Hoàng Phủ Ngọc Tường, tôi tin rằng ông biết thừa biết đây là sự thật, và mong rằng giờ đây ông phải thấy thẹn với chính ông và người dân Huế, xin ông đừng nói láo nữa, không ai tin ông đâu.

Riêng về chuyện ông Phó Tỉnh Thừa Thiên bị lực lượng Hoàng Phủ Ngọc Tường thi hành bản án tử hình vì khi bọn cộng sản đến nhà họ, họ đã bắn đến viên đạn cuối cùng làm cho người của ông bị thương nên các ông phải thi hành bản án tử hình là bắn chết họ tại chỗ. Sự thật ra sao?

Hoàng Phủ Ngọc Tường, người mà ông nói là tên Phó Tỉnh Trưởng bị các ông xử tử tại nhà, người đó không phải là Phó Tỉnh Trưởng, mà là ông Trần Đình Thương, Phó Thị Trưởng Thị xã Huế. Ông ta không có súng lấy gì mà chống cự và bắn chết đồng chí của ông?

Sự thật là: tư thất của ông Phó Thị Trưởng Thị xã Huế ở ngay ngã ba Nguyễn Huệ-Nguyễn Hoàng, trước nhà ông ta là vuờn hoa Bến Ngự. Sáng mùng 2 Tết Mậu Thân, súng nổ tứ bề ở vùng Bến Ngự, Ông Phó Trần Đình Thương vì không nắm vững tình hình bên ngoài, cỡi xe Honda phóng chạy ra khỏi nhà có lẽ để chạy về Tòa Hành Chánh Tỉnh, hoặc định chạy trốn một nơi nào đó.

Xe vừa ra khỏi cổng thì bị hằng loạt đạn AK của bọn Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn thị Đoan Trinh bắn vào người. Cả xe và người ông Trần Đình Thương văng qua bên kia đường nơi vườn hoa Bến Ngự. Ông Phó Thương nằm gục chết trên chiếc xe Honda. Hơn 15 ngày sau, khi tình hình khu vực quân III tạm ổn, gia đình của ông ta mới đem được thi hài của ông ta vào nhà, khi đó thi thể đã sình thối.

Đó là sự thật, rất nhiều người sống ở vùng Bến Ngự đã thấy ông Phó Trân Đình Thương nằm gục chết trên chiếc xe Honda, lưng mang nhiều vết đạn, xác bị bỏ hoang nhiều ngày nên đã sình thối.

Hãy nghe Hoàng Phủ Ngọc Tường nói: “Trong một ít trường hợp một số bị giết vì đã từng tra tấn các cư dân gây cho toàn thể gia đình bị tù tội và đày ra Côn Đảo. Chính nhân dân căm thù quá lâu, họ bị tra tấn gia đình họ phải trả thù. Vì thế khi cách mạng bùng lên và lấy lại được thế kẻ mạnh, nhân dân bùng lên và đi lục soát tìm cho ra những tên bạo nguợc này để trừ khử chúng như trừ khử những con rắn độc, mà nếu như để chúng sống sót, chúng sẽ tiếp tục gây ra tội ác hơn nữa trong chiến tranh.”

“Mặc dầu chính sách của chúng tôi nhằm cải tạo và không bao giờ giết bất cứ ai đã đầu hàng chúng tôi, song khi dân trong thành phố đã nắm công lý trong tay của chính họ, thì các cấp lãnh đạo cách mạng của chúng tôi không còn có thể kiểm soát dân chúng trong suốt thời kỳ đang diễn ra, nhưng tôi phải nói cho ông biết rằng, mỗi một tên bị giết, thì chúng đã giết ít nhất mười người khác trong các gia đình bị nạn.”

“Chúng giết mười người bây giờ giết một người bọn chúng, cái giá đó là rất nhẹ. Giết một người là công bằng. Nợ máu đó, căm thù và thi hành bản án như vậy là rất nhẹ và công bằng”.

Ghi chú của tác giả:

Hoàng Phủ Ngọc Tường độc ác, tàn bạo có thua gì tên lãnh tụ Pol Pot của Khmer đỏ? 5327 thường dân Huế bị giết chết, và 1200 người bị mất tích là những kẻ đã từng tra tấn, gây cho toàn thể gia đình đám Việt Cộng nằm vùng bị tù tội và đày ra Côn Đảo sao?

Hai trăm lẻ bốn người bị ông tòa Hoàng Phủ Ngọc Tường chánh án Tòa Án Nhân Dân tại trường học Gia Hội ban cho bản án chôn sống chẳng lẽ họ là những kẻ đã từng tra tấn dân chúng gây cho dân chúng bị tù tội và đày ra Côn Đảo sao?

Thực chất 204 sinh mạng này là ai? Họ là những người đàn bà, những góa phụ, những trẻ nhỏ đi quét dọn nhà cửa, giặt áo quần cho lính Mỹ tại căn cứ Phú Bài, ông tòa Hoàng Phủ Ngọc Tường kết tội cho họ là tay sai cho đế quốc Mỹ xâm lược, làm cho tình báo CIA.

Và vì vậy, theo Hoàng Phủ Ngọc Tường, những người này phải bị trừ khử như trừ khử những con rắn độc, nếu như để chúng sống sót chúng sẽ còn gây tội ác nhiều hơn nữa trong chiến tranh?

Hoàng phủ Ngọc Tưởng nhấn mạnh với với ký giả Burchett rằng những người đó mỗi người đã giết ít nhất là 10 người của cách mạng, bây giờ giết lại chỉ có một người như vậy là quá nhẹ quá cộng bằng.

1. Giáo sư Lê Văn Thi và phụ thân của ông ta bị chôn sống trên vùng xã Thủy Xuân. Giáo sư Thi là đồng nghiệp của Hoàng phủ Ngọc Tường tại trường Quốc Học. Sau này ông du học đậu tiến sĩ về nguyên tử lực. Về nước, ông phục vụ tại lò điện nguyên tử Đà Lạt. Mậu Thân ông ra Huế thăm nhà tại Cầu Lòn thuộc xã Thủy Xuân, quận Hương Thủy. Đám Vũ Trang Thanh Niên của nguyễn Đắc Xuân bắt ông tại nhà và dẫn đi, cụ thân sinh của giáo sư Thi chạy theo năn nỉ cũng bị chúng bắt dẫn đi luôn, và sau đó cả hai cha con đều bị chôn sống. Xin hỏi Hoàng Phủ Ngọc Tường, giáo sư Thi và thân phụ đã giết tên “cách mạng” nào chưa?

2. Linh mục Bửu Đồng, linh mục Hoàng Ngọc Bang 73 tuổi, sư huynh Agribert, sư huynh Sylvestre, ba sư huynh dòng Thánh Tâm là thầy Bá Long, thầy Mai Thịnh, thầy Hermand, ba linh mục người Pháp là Cha Guy, Cha Urbain, cha Cresssonnier. Xin hỏi Hoàng Phủ Ngọc Tường, các vị này đã giết tên  “cách mạng” nào chưa?

3. Ba bác sĩ người Đức và bà vợ của một trong 3 bác sĩ đó. Xin hỏi Hoàng Phủ Ngọc Tường và đảng cộng sản, 4 người này đã giết tên Việt Cộng nào chưa?

4. Ba anh và một người bạn của bà Thái Hòa là Sinh viên Đại Học Huế và ông nội của 3 người đó.  

5. Chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn Lê Hữu Bôi,

6. Thượng nghị sĩ Trần Điền,

7. Ông Võ Thành Minh,

Và nhiều… ngàn người bị chôn sống nữa, những người này đã giết tên Việt Cộng nào chưa?

Hoàng Phủ Ngọc Tường nói về tàn sát Mậu Thân “sự căm thù và sự thi hành bản án như vậy là nhẹ, mà nếu như để chúng sống sót, chúng sẽ tiếp tục gây ra tội ác hơn nữa trong chiến tranh.”

Sau Mậu Thân số người bị giết chết là 5327 người, và 1200 người bị mất tích, và hoàn toàn không có một ai bị cộng quân bắt trong Mậu Thân được trả về. Hơn nữa các cơ quan tình báo của VNCH cũng như đồng minh cũng không ghi nhận có một trại tù cải tạo nào của cộng sản trong vùng rừng núi tỉnh Thừa Thiên.

Hãy nghe một sự thật: có 428 người bị bắt trong đó có 300 thanh niên tự vệ làng Phủ Cam, số người này đã bị giam tại Chùa Từ Đàm, bị thẩm vấn, tra tấn đánh đập, và sau đó tất cả bị giải lên rừng. Và gần 1 năm sau họ được trả về. Nhưng… Họ được trả về với gia đình là những bộ xương tay, xương chân, xương sọ… mà lực luợng hành quân của Quân Lực VNCH và Hoa Kỳ đã phát hiện được. Khi trở về với gia đình, họ chỉ còn là 428 bộ xương được thu nhặt nằm rải rác dọc Khe Đá Mài.

Thời gian sau Mậu Thân cộng quân bị thiệt hại quá nặng, quân số hầu như chỉ còn 10% trước khi tấn công Huế, khi rút lui không còn lương thực chết đói dọc đường, lại bị Sư Đoàn Không Kỵ Hoa Kỳ chận đánh tả tơi, phải trốn chạy tuốt tận biên giới Lào thì hỏi làm gì còn có thể thiết lập trại tù cải tạo trên rừng?

Hoàng Phủ Ngọc Tường quả thật nói láo từ đầu đến cuối.

Hãy nghe hắn nói tiếp: “Phần lớn sự chết chóc đã xảy ra. Một khối lớn những xác chết đó là ai? Chính nhân dân bị bọn Mỹ làm chết không biết bao nhiêu trong đợt phản kích này. Những người này bị giết và được chôn trong thành phố rồi sau đó được khai quật bởi Mỹ và quay phim truyên truyền cho Mỹ”.

“Chẳng hạn, nó bỏ bom rơi vào một bệnh viện nhỏ, gần chợ Đông Ba, nó thả bom làm 200 người vừa chết vừa bị thương. Tôi đi trên con đường hẻm vào ban đêm, và tôi tưởng rằng tôi đang dẫm trên đống bùn. Thế mà khi tôi bật cái đèn pin lên, máu khắp mọi nơi. Cả một khu vực bị bỏ bom bởi bom đạn Mỹ tàn phá. Và thế rồi, những ngày cuối cùng khi chúng tôi triệt thoái ra khỏi thành phố, kẻ thù của chúng tôi đã thâu lại và đem đi chôn”.

“Lý do thứ hai, những ngày cuối cùng khi chúng tôi rút ra thì có nhiều người đã tham gia cách mạng. Những người này theo lực lượng cách mạng vào rừng sâu sau cuộc tấn công Tết Mâu Thân và khi đó kẻ thù trở vào thành phố, chúng đã giết những người thân của những gia đình này, rồi đem chôn trong các hần tập thể. Cộng thêm những tù nhân đi theo chúng tôi vào rừng bị giết hại bởi máy bay Mỹ”.

Càng nghe những lời nói của hắn, dân Huế càng kinh tởm về tư cách hèn mạt, ăn nói láo lường của tên sát nhân Hoàng Phủ Ngọc Tường.

Xin hỏi Hoàng Phủ Ngọc Tường, khi đám tàn quân của cộng sản tháo chạy ra khỏi thành phố, đám tay chân bộ hạ nằm vùng chạy theo lên núi, trong đám đó có những kẻ chủ chốt vụ tàn sát đồng bào Huế như:

Lê Văn Hảo, Tôn Thất Dương Tiềm, Lê Hữu Dũng, Nguyễn Thúc Tuân, Nguyễn Đóa, Pham Thị Xuân Quế, Nguyễn Thị Đoan Trinh, Nguyễn Hữu Vấn, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Ngọc Tường và… cả hằng trăm kẻ sát nhân nữa, theo cộng quân chạy lên rừng, thử hỏi thân nhân của những kẻ đó có ai sau Mậu Thân đã bị chính quyền VNCH giết hại rồi đem chôn tập thể hay không? Xin đưa bằng chứng?

Ông phải biết rằng, miền Nam Việt Nam, Việt Nam Cộng Hòa là một quốc gia pháp trị, luật pháp phân minh và rõ ràng, không một ai phạm tội bắt người trái phép, giết người, mà không bị luật pháp chế tài ngay lập tức. Xin đưa một ví dụ:

Luật Pháp VNCH quy định: Quyền hạn của Trưởng Ty cảnh Sát chỉ có quyền giữ một can phạm, tình nghi, tối đa là 24 giờ. Sau 24 giờ nếu không xin lệnh Tòa án, lệnh ông Biện Lý, Ông Biện Lý có quyền tống giam Trưởng ty Cảnh sát ngay lập tức vì tội bắt người trái phép.

Trong bộ hình luật của VNCH không có một chữ nào quy định rằng những ai có liên hệ ruột thịt, máu mủ, với những tên cộng sản đều phải bị bắt, phải bị giết.

Xin hỏi Hoàng Phủ Ngọc Tường Sau Mậu Thân gia đình ông, cha mẹ anh em ông có ai bị chúng tôi bắt, giết rồi đem chôn tập thể không? Hoặc bất kỳ thân nhân của những người tôi vừa nêu tên ở trên có gia đình nào bị hại như ông đã nói với ký giả Burchett?

Tôi xin tác giả bức điện thư cho phép tôi được trích bức thư này như một phần góp vào sự thật “Hoàng Phủ Ngọc Tường đã chối rằng không có mặt tại Huế trong Mậu Thân 1968”. Xin cảm tạ. Nội dung bức điện thư như sau:

Các bạn thân mến,

ACE (Anh chị em) Y khoa Huế ở những năm 1, 2, 3 đều có biết Hoàng Phủ Ngọc Phan (mà LM Cao văn Luận gọi là Ngọc Phần, cha muốn tránh chữ Phân), Phan em ruột của Tường. Hai anh em Tường, Phan đều thù người quốc gia qua câu thơ của Phan viết ngay sau bìa vở của chị Tinh Châu:

Cha con giặc giết đã lâu
Con càng khôn lớn càng căm máu thù.

Tôi mượn vở của chị Tinh Châu mà phát hiện ra. 

Phan thường đi La Chữ để liên lạc với Việt Cộng vào gần cuối năm 1964. Từ đó tôi không dám nói chuyện hoặc lui tới nhà của Phan mượn vở của nhau.

Về chuyện Hoàng Phủ Ngọc Tường, tôi biết được ít nhiều. Hắn là giáo sư lại đem lòng yêu học trò là em vợ của tôi. Trước khi hắn trốn vào bưng hắn đã đến nhà vợ tôi, nhắn em vợ tôi là đừng có làm sở Mỹ hoặc lấy người Mỹ.

Tết Mậu Thân 1868 cả hai anh em Phan-Tường mang súng đến nhà tôi ở Ngự Viên (Sau đổi thành Nguyễn Du) vào gặp Ba tôi.

Trước đó khi còn học chung Y Khoa 2, thỉnh thoảng Phan đến nhà tôi để mượn vở, Ba tôi xem như con cháu, thế mà lần này Ba tôi sợ Phan-Tường như sợ tử thần. Phan nói:

– Bác, Thằng Định mô rồi, nói hắn ra giúp băng bó cho nhân dân.

Ba tôi nói là tôi đã ở nhà vợ trong Thành Nội.

Phan nói:

– Định lấy vợ rồi à?

Phan vừa nói vừa nhìn khắp nhà, làm ba tôi gần đứng tim, vì anh tôi đang ở trên trần nhà.

Tường nói dối là đã không về Huế, vào dịp Tết Mậu Thân. Thật tiếc rằng không có bức ảnh hắn đứng trong sân nhà Ba tôi.

Về sau 1975 Tường còn đến nhà vợ tôi, khi biết em vợ tôi đã lấy chồng ở Sài Gòn, hắn tiu ngỉu hỏi về tôi. Vợ tôi nói tôi đi “học tập”. Hắn giở giọng hách dịch. Phải học tập mới sáng suốt đường lối chớ. Đúng là giọng điệu Việt Cộng.

Còn chị Phạm Thị Xuân Quế. Tôi về Huế thăm các con cháu tôi lúc chúng còn ở lại Việt Nam, tôi gặp chị Xuân Quế 2 lần, nhưng chị ấy cúi mặt. Việt Cộng mà cũng biết thẹn! Thẹn vì đồng chí của chị nhốt tù tôi đến 10 năm ròng mà lại còn tra tấn tôi đến liệt cả hai tay. Chắc là Tôn Thất Kỳ đã kể lại. Tôn Thất Kỳ có đến thăm tôi ở Bệnh viện Huế khi tôi được đưa từ trại tù Bình Điền về Huế vì tôi bị tắc ruột.

Kể lại cùng các bạn nghe cho biết

Merry Christmas
Thân mến,
Định.

Bao nhiêu nhân chứng đã cả quyết rằng Hoàng Phủ Ngọc Tường có mặt tại tết Mậu Thân Huế? Nhưng tất cả cũng không giá trị bằng một nhân chứng đặc biệt, đó là chính là Hoàng Phủ Ngọc Tường. Chính miệng Hoàng Phủ Ngọc Tường đã nói ra rằng hắn đã có mặt tại Huế tết Mậu Thân với ông Burchett trong bộ Phim Lịch sử gồm 13 tập mà Ông Burchett đã thực hiện và phỏng vấn Hoàng Phủ Ngọc Tường, và đã chiếu khắp cùng Hoa kỳ và thế giới. Bộ phim 13 tập này có tên là:Viet Nam: A Television History.

Xin quý vị hãy lắng nghe lời Hoàng Phủ Ngọc Tường nói trong trích đoạn dưới đây:

“Thí dụ là như ở một bệnh viện nhỏ ở bên phố Đông Ba thì nó đã thả 1 trái bom và đúng 200 người vừa chết vừa bị thương ở tại chỗ đó. Tôi đã đi trên những cái đường hẻm mà ban đêm, tôi tưởng là bùn thì tôi mở ra, bấm đèn lên, thì thấy toàn là máu lầy lội như vậy. Và đó là cả khu phố bị bom Mỹ đã giết, thì cái số đó nhất là trong những ngày cuối cùng thì chúng tôi rút ra và nó đã thâu lại và đem đi chôn…”

Ai đã đi trên những con đường hẻm ban đêm tết Mậu Thân? Ai nói ra lời đó? Hoàng Phủ Ngọc Tường! Năm mươi năm trôi qua từ sau Mậu Thân 1968 cho đến nay, bao nhiêu đau thương, bao nhiêu u uẩn, xót xa trong lòng thân nhân của 5327 thường dân bị thảm sát và 1200 người bị mất tích do chính ông và các đồng chí Bác Đảng của ông là thủ phạm, mọi người đều biết điều đó, nhưng ông đã chối tội, đã nói láo trước công luận là ông không có hiện diện tại Huế, không nhúng tay vào vụ thảm sát sát đó, và ông còn ngược ngạo rằng vụ thảm sát đó là do Mỹ Ngụy gây ra rồi âm mưu đổ cho “cách mạng”. Giờ đây sự dối trá của ông đã trở thành bỉ ổi, trơ trẽn và đáng xấu hổ, đáng khinh bỉ, vì chính ông đã xác nhận:

1. Ông có mặt tại Huế, ông đi trên con đường hẻm vào ban đêm và ông tưởng rằng ông đang dẫm chân trên đống bùn. Thế mà khi ông bấm đèn lên thì thấy máu lầy lội khắp mọi nơi, máu này là do bom Mỹ giết cả khu phố Đông Ba (?!).

2. Thân nhân của 204 nạn nhân bị ông xử tội chết với giấy trắng mực đen đã khai với ủy ban điều tra đặc biệt của Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên-Huế, tất đều xác nhận ông là chánh án tòa án nhân dân tại Bãi Dâu và quyết định xử tội chết cho thân nhân họ là ông, là Hoàng Phủ Ngọc Tường.

3. Email của ông Định Sinh Viên Y khoa Huế bạn của Hoàng Phủ Ngoc Phan xác nhận rằng: Hoàng Phủ Ngọc Tường và Hoàng Phủ Ngoc Phan trong Tết Mậu Thân 1968, có đến nhà của ông Định tại Ngự Viên sau đổi thành đường Nguyễn Du thuộc Quân II Thị xã Huế để tìm gặp Ông Định [Xin xem phần trên]

Quá đủ để kết luận rằng chính ông có mặt Tại Huế trong suốt 22 ngày đau thương chết chóc của đồng bào Huế cũng như chính ông và đồng bọn đã là những tên đồ tể say máu người qua các sự kiện như ông tặng bản án tử hình “tên phó tỉnh trưởng”, những giải thích biện hộ rằng thay vì giết đủ 10 người theo luật công bằng thì các ông chỉ giết lại có 1, như vậy là quá nhẹ quá khoan hồng, v.v. 

Hoàng Phủ Ngọc Tường, ông nói rằng Ông Burchett nói “công lý chẳng bao giờ được thi hành”. Không! Không phải như vậy. Ông sẽ thấy trong tương lai cận kề, rất gần “sự thật và công lý phải được thi hành” để rửa sạch oan khiên cho 5327 thường dân Huế bị chính ông và đồng bọn giết chết, và 1200 người mất tích. Bởi vì chính tôi và thân nhân của các nạn nhân Mậu Thân Huế đã nộp hồ sơ truy tố ông và các đồng chí của ông cũng như đảng Cộng Sản Việt Nam ra tòa án quốc tế về tội ác chiến tranh và tội ác diệt chủng.

Liên Thành

Đăng tải tại Đặc Biệt

Tiểu sử Cố Đại Tá Hoàng Ngọc Lung

Tiểu sử Cố Đại Tá Hoàng Ngọc Lung

Nguyên Trưởng Phòng Nhì Bộ Tổng Tham Mưu
Trưởng Ngành Quân Báo Quân Lực VNCH

Cố Đại Tá Hoàng Ngọc Lung sinh ngày 17 tháng 3 năm 1932 tại Thái Bình Bắc Việt trong một gia đình nho học, thân phụ được phong chức Hàn Lâm của triều đình. Từ thuở bé ông đã được trau dồi nền giáo dục Việt Nam cổ truyền, lấy Đức Hạnh làm căn bản cuộc sống. Trên đường học vấn bị gián đoạn, do hoàn cảnh chiến tranh của đất nước, xa nhà nên từ bậc Trung Học trở lên, ông đã phải tự học không đến trường. Ông rất chăm chỉ học nên đã đậu được các bằng Trung Học, Tú tài toàn phần và cử nhân Luật Khoa tại Saigon. 

-Năm 1952 ông Xuất thân khóa 1 SĨ QUAN TRỪ BỊ NAM ĐỊNH đầu tiên của Quân lục VNCH tại Nam Định BẮC VIỆT với cặp bậc Thiếu Úy. Lúc đó ông mới 20 tuổi, là sĩ quan trẻ nhứt của khóa 1 Nam Định.

– Năm 1952 ông phục vụ tại Tiểu Đoàn 16 bộ binh VN đóng tại Bùi Chu Hành Thiện với chức vụ Đại Đội trường đại đội tiếp ứng.

-1953 ông tùng sự tại Khu chiến Hưng Yên, Khu chiến đầu tiên đặt dưới quyền chỉ huy của các sĩ quan VN.

-Năm 1954 được thăng chức Đại uý Tiểu đoàn trưởng ở các đơn vị tác chiến tiểu đoàn Khinh Quân 720 luc 22 tuổi. Ông đã giữ cấp bậc chỉ huy VN tại khu chiến Bùi Chu và sau đó là khu chiến Hưng Yên.

Ông là một trong những Đại uý trẻ tuổi nhất của QLVNCH dưới thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, nhờ vào nỗ lực cá nhân, siêng năng kiên trì hoạt động của ông. Và ông cũng là Tham mưu trưởng kiêm Chỉ huy trưởng trung đoàn 52, đóng tại Kê Sanh tỉnh Sóc Trăng. Ông còn tham gia vào chiến dịch Đinh Tiên Hoàng tại miền kinh Rạch và tham dự hành quân Thoại Ngọc Hầu.

– Năm 1956 ông được bổ nhiệm làm chỉ huy phó Huấn Luyện trường Cây Mai, nơi đào tạo các sĩ quan, hạ sĩ quan của ba nghành Quân Báo, An Ninh Quân Đội và Tâm Lý Chiến.

Năm 1957 ông tự học và thi đậu văn bằng Tú Tài toàn phần.

-Năm 1961 ông cũng tự học khi ở trong quân ngũ và có bằng cử nhân Luật Khoa toàn phần.

-Năm 1962, ông Tốt nghiệp khoá học Special Forcesd Fort Bragg North Carolina tại USA.

Ông đã huấn luyện trên 10.000 Sĩ Quan Hoa Kỳ hiểu biết nhiều hơn về chiến trường Việt Nam trước khi tới Việt Nam.

-Ông là Cố Vấn Pháp Lý (Legal Advisor) cho Toà Án Binh của Mỹ (Us Army Military Courts) ở Việt Nam.

-Ông cũng là thuyết trình viên Fort Bragg cho các sĩ quan cố vấn Hoa Kỳ trước khi sang Việt Nam và là sĩ quan liên lạc của trường.

-Năm 1963 thăng cấp Trung Tá, ông được bổ nhiệm về phòng nhì với chức vụ Phó Trưởng phòng 2 Bộ Tổng Tham Mưu kiêm Chỉ Huy Trưởng Đơn Vị Tình Bảo Sưu Tầm 301.

-Năm 1969 ông là Chuyên viên quân sự đầu tiên đại diện Bộ Tổng Tham Mưu trong phái đoàn hòa đàm của VNCH tại Hòa Đàm Ba Lê. Soạn thảo các tài liệu thuyết trình về địch tình cho phái đoàn VN.

-Năm 1969: Thăng cấp Đại Tá.

– Năm 1971: Trong cương vị Trưởng phòng Nhì Bộ Tổng Tham Mưu, ông trở thành cấp chỉ huy lãnh đạo các vai trò bảo mật, sưu tầm, giai đoạn ước tính và phổ biến tình hình chiến lược quân sự, báo cáo cho các cấp lãnh đạo quân sự của VNCH, từ Tổng Thống, Thủ Tướng, Bộ Trường Bộ Quốc Phòng cho tới các Tư Lệnh Quân Đoàn, kế tiếp tới các Sư Đoàn; cũng như về Dân Sự, các Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng…

Ông là nhân vật chính thuyết trình tình hình Quân Sự cho Hội Đồng An ninh Quốc Gia và trong cương vị này ông đã thường xuyên bay và trực tiếp có mặt tại các khu vực chiến trường.

-Thuyết trình viên chính thức về địch tình của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia từ năm 1972 tới 30 tháng 4-1975. Đặc biệt, trong thời gian này, ông đã lượng giá kịp thời tài liệu tối mật, tịch thu được của VC tại tỉnh Quảng Tín, góp phần quan trọng, giúp TT Nguyễn Văn Thiệu buộc Mỹ và CS phải rời ngày ký Hiệp Định, từ 26.9.1972 đến 4 tháng sau, 27.1.1973. Thời gian 4 tháng tuy không dài, nhưng chắc chắn thời gian đó cũng đủ để có những ảnh hưởng nhất định đến cuộc chiến, làm chậm bước tiến của quân xâm lăng CS, cứu được nhiều sinh mạng, và thảm kịch CS chiếm trọn Miền Nam đã không thể xảy ra 4 tháng trước ngày 30-4-1975. (1)

Năm 1972: Ông qua Hoa Kỳ để trình bày dự trù âm mưu tái phát tổng tấn công của cs Bắc Việt, thôn tính toàn bộ lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà, nhằm mục đích báo động cho Bộ Quốc Phòng và các giới chức tình báo của Hoa Kỳ.

-Phúc trình nhận xét về sự giảm sút viện trợ cho VNCH và sự bất can thiệp của Hoa Kỳ về quân sự trong trường hợp tái tấn công của cộng sản và tính chính xác ngày giờ và mục tiêu tấn công tháng 3-1973 ở Ban Mê Thuột.

-Năm 1973 du hành đặc biệt sang Hoa Kỳ để thông báo cho các giới chức Tình Báo cao cấp về âm mưu tái tổng tấn công của Cộng Sản vào tháng 3 năm 1973 khởi đầu tại Ban Mê Thuột Quân Khu II Việt Nam.

Phúc trình trực tiếp với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu về sự bất can thiệp của không quân Hoa Kỳ trong trường hợp này và sự quan trọng chuyến thăm viếng VNCH của phái đoàn quốc hội Hoa Kỳ cứu xét tài trợ về sự giảm sút viện trợ cho VNCH.

-Thuyết trình vào tuần lễ đầu của năm 1975 cho bộ Tổng Tham Mưu, các tư lệnh Quân Đoàn 3, Tư lệnh Biệt Khu Thủ Đô, các Tư lệnh quân binh chủng trung ương về mức độ và cường độ tấn công sắp tới của Cộng Sản vào Saigon.

-Năm 1975 ông đã viết 4 cuốn sách cho Bộ Quốc Phòng Quân Sử Hoa Kỳ về chiến tranh Việt Nam với các đề tài:

* Vietnamese Intelligence

*Communist General Offensive of 1968

*Vietnamese Strategy

*Vietnamese Tactics

Những sách kể trên được lưu trữ tại Library of Congress của Hoa Kỳ.

* Ông là Principal Author và Editor về vấn đề chiến tranh ở Việt Nam cho US Army Center of Military History năm 1975.

* Ông Phụ giúp viết cuốn sách “Những Ngày Cuối Của VNCH” của Đại Tướng Cao Văn Viên.

Năm 1976 ông tốt nghiệp tại Hoa Kỳ với bằng Computer Science và làm việc với hãng Rail Road ở Washington DC với chức vụ Computer Analyst từ năm 1976 cho tới khi về hưu năm 2002.

*Ông trả lời các cuộc phỏng vấn của nhiều sử gia Hoa Kỳ và Việt Nam về chiến tranh Việt Nam như Lewis Sorley, Jay Wrigh, Nguyễn Kỳ Phong ….

* Ông nói thông thạo tiếng Anh và tiếng Pháp.

HUY CHƯƠNG VÀ TƯỞNG LỤC

– Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương Việt Nam.

-US Bronze Star.

-Tưởng Lục của US Military History Department Of De fense.

-Lục Quân Huy Chương.

– Tham Mưu Bội Tinh.

-Huy Chương Vương Quốc Thái Lan.

-Huy Chương Trung Hoa Dân Quốc.

-Huy Chương Hàn Quốc.

-Huy Chương Cao Miên,

– Và nhiều Huy Chương Việt Nam Cộng Hóa Khác…..

-Cũng như nhiều văn bằng, thư từ khen thưởng của các Tướng Lãnh Hoa Kỳ.

* Ông được sự kính nể của nhiều tướng lãnh và sĩ quan cao cấp của Hoa Kỳ như Đại Tướng Creighton Abrams, Đại Tướng William Westmoreland, và các sĩ quan phụ trách các cơ quan tính bảo Hoa Kỳ: Trung Tướng Tighe, Trung Tướng Davidson, Thiếu Tướng John Murray, Thiếu Tướng Hudson, Trung Tướng William Potts, (2) Đại Tá Williams Legro, (3) đặc biệt là Trung Tướng Vernon Walters và giám đốc tình báo Đại Sứ William Colby.

NGƯỜI LÍNH – NGƯỜI CHỒNG – NGƯỜI CHA

Đại Tá Hoàng Ngọc Lung là người không có tham vọng chính trị. Ông nặng lòng với Quân Đội, đất nước và không màng danh lợi. Ông đã nhập ngũ năm 1952 với cấp bậc Thiếu Úy và tiếp tục phục vụ trong Quân Đội tới 30 tháng Tư năm 1975. Trên 24 năm trong Quân Ngũ.

Ông lập gia đình năm 1968, có 2 gái và một trai. Gia đình ông cư ngụ tại tiểu bang Fairfax,Virginia từ năm 1975 tới nay.

Ngày 24 tháng 11 năm 2017, ông qua đời, hưởng thọ 86 tuổi.

Là một người lính VNCH trước sau một lòng phục vụ Tổ Quốc, ông đã có một cuộc sống hạnh phúc với gia đình, chung thuỷ son sắt với người vợ thân yêu trong suốt 50 năm hương lửa, và là một người cha gương mẫu. Ba người con của ông đều đã trưởng thành và thành công tại Hoa Kỳ.

(*) Tiểu Sử cố Đại Tá Hoàng Ngọc Lung được Thiếu Tướng Nguyễn Duy Hinh, bạn cùng khóa, đọc trong ngày Tang Lễ.

CHÚ THÍCH:

(1) Hoàng Ngọc Lung: Bí mật chiến tranh VN (Sàigòn Times Online)

(2) Bản Tuyên Thệ Danh Dự của Trung Tướng William Potts:

(3) Bản Tuyên Thệ Danh Dự của Đại Tá Williams Legro:

Đăng tải tại Đặc Biệt

HOI CQN QLD TUYEN CAO

Kính thưa Quý vị,

Cuối năm 1967, CSVN âm thầm thực hiện hàng loạt kế hoạch, chuẩn bị cho cuộc “Tổng công kích Mậu Thân 68”: Ngày 8/8/1967, CS quyết định đổi lịch để ăn Tết nguyên đán sớm hơn Miền Nam 23 giờ; Ngày 19/10/67 (Đài CS Hà Nội) và 17/11/67 (Đài CS Miền Nam), xảo quyệt đơn phương công bố lịch ngưng bắn; Ngày 12/12/1967, giữa lúc đang chữa bệnh tại Ngọc Tuyền Sơn, Trung Quốc, Hồ Chí Minh vội vã đáp phi cơ về Hà Nội, họp Bộ Chính trị; Sáng 31/12/1967, Hồ Chí Minh cho thu âm lời chúc tết, để đúng phút giao thừa Tết nguyên đán, sẽ phát thanh trên toàn quốc, như là mật lệnh tổng tiến công  trên toàn Miền Nam… Tuy nhiên, với bản chất tàn nhẫn độc ác, học thuyết man rợ, và chủ thuyết tam vô, đã thấm vào tâm trí máu huyết của những người CS, từ trùm sỏ Hồ Chí Minh cho đến những kẻ “ăn cơm quốc gia thờ ma CS” như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan… đã khiến cuộc “Tổng công kích Mậu Thân 68” của CS, thực sự trở thành cuộc THẢM SÁT MẬU THÂN 68, đầy kinh tâm động phách, trong lịch sử VN cũng như nhân loại.

Nhớ lại SỰ THẬT kinh hoàng đó, ông Võ Văn Bằng, Trưởng Ban Truy Tìm và Cải Táng Nạn Nhân Cộng Sản Tết Mậu Thân, đã viết: “Các hố cách khoảng nhau. Một hố vào khoảng 10 đến 20 người. Trong các hố, người thì đứng, nào là nằm, nào là ngồi, lộn xộn. Các thi hài khi đào lên, thịt xương đã rã ra. Trên thi hài còn thấy những dây lạt trói lại, cả dây điện thoại nữa, trói thành chùm với nhau. Có lẽ, họ bị xô vào hố thành từng chùm. Một số người đầu bị vỡ hoặc bị lủng. Lủng là do bắn, vỡ là do cuốc xẻng.” (Thiện Giao RFA)

Chứng kiến những tội ác kinh hoàng của CS, trong “Thư Ngỏ gửi các đảng viên Cộng Sản Việt Nam”, cựu đảng viên CS Lê Minh Đức đã phải thú nhận SỰ THẬT: “Ta [CSVN] giết chính đồng bào ta, ta trói đồng bào ta như trói gà, rồi ta chặt đồng bào ta làm ba khúc sau vườn. Ta dùng cuốc đập đồng bào ta vỡ sọ. Ta chôn sống đồng bào ta sau khi bắt chính họ đào huyệt…” (xin click vô đây coi nguyên văn)

Để tưởng niệm 50 năm Thảm sát Mậu Thân 68, sau đây, chúng tôi trân trọng kính chuyển đến Quý vị, “Tuyên Cáo 50 NĂM THẢM SÁT MẬU THÂN – TỘI ÁC CỦA HỒ CHÍ MINH VÀ CSVN” của Hội CQN QLVNCH/QLD, với ước vọng, được sự quan tâm, chia sẻ và phổ biến.

Trân trọng,
Hữu Nguyên

TUYÊN CÁO

50 NĂM THẢM SÁT MẬU THÂN
TỘI ÁC CỦA HỒ CHÍ MINH VÀ CSVN

XÉT RẰNG, 50 NĂM TRƯỚC, TẾT MẬU THÂN 1968:

THỨ NHẤT, CSVN, do tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh lãnh đạo, đã trắng trợn vi phạm thoả hiệp ngưng bắn trong 3 ngày Tết Cổ truyền Dân Tộc, do chính CSVN công bố và cam kết;

THỨ HAI, CSVN, do tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh lãnh đạo, đã thảm sát một cách man rợ, hàng chục ngàn người dân vô tội trên khắp Miền Nam, trong đó có 7000 người tại Huế, gồm hầu hết ông bà già, phụ nữ, trẻ em;

THỨ BA, CSVN, do tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh lãnh đạo, đã một lần nữa, bộc lộ bản chất khủng bố độc ác, dã man, tôn thờ chủ nghĩa tam vô: vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc;

THỨ TƯ, trong suốt 50 năm qua, kể từ sau vụ thảm sát Mậu Thân 1968, không một người CS nào tỏ ra ăn năn, hối hận về những tội ác kinh tâm động phách do chính chúng gây ra. Điều này càng chứng tỏ, CSVN không những đầu độc tảy não con người thành những tên đồ tể giết người, chúng còn giết luôn cả lòng sám hối, sự ăn năn, hối cải của con người;

THỨ NĂM, trong suốt 50 năm qua, CSVN, một mặt tiếp tục bưng bít những tội ác do chúng gây ra trong dịp Tết Mậu Thân 1968 cũng như trong chiến tranh VN, mặt khác, CSVN tiếp tục thực hiện những vụ thảm sát, khủng bố người dân VN, qua nhiều hình thức và mức độ khác nhau, một cách độc ác, dã man, tàn nhẫn;

NAY, HỘI CQN/QLVNCH/QLD, VỚI TÍN NIỆM TỔ QUỐC
– DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM, LONG TRỌNG TUYÊN CÁO:

THỨ NHẤT, CỰC LỰC TỐ CÁO tội ác CSVN, đứng đầu tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh, trước công luận quốc tế, cùng đồng bào và chiến hữu trong và ngoài nước;

THỨ HAI, CỰC LỰC PHẢN ĐỐI mọi âm mưu, thủ đoạn, nhằm chạy tội cho bè lũ CSVN và tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh, đã gây ra trong dịp Tết Mậu Thân 1968;

THỨ BA, KHẲNG ĐỊNH CSVN, đứng đầu tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh, là bè lũ tội phạm chiến tranh, phản bội quê hương, đất nước và dân tộc Việt Nam, trong suốt thời gian gần một thế kỷ qua;

THỨ TƯ, THA THIẾT KÊU GỌI đồng bào và chiến hữu, cùng thắp nén nhang lòng, tưởng niệm đến những nạn nhân đã chết oan ức, tức tưởi và đau đớn trong dịp Tết Mậu Thân 1968, cùng anh linh Quân, Dân, Cán Chính VNCH đã hy sinh trong Chiến Tranh VN;

THỨ NĂM, THA THIẾT KÊU GỌI đồng bào và chiến hữu cùng đoàn kết, đấu tranh nhằm lật đổ chế độ CS, giành tự do dân chủ cho quê hương VN.

Trân trọng Tuyên Cáo,
Brisbane ngày 15 tháng 2 năm 2018
(tức ngày 30 Âm lịch năm Đinh Dậu)

Huỳnh Bá Phụng
Chủ Tịch Hội CQN/QLVNCH/QLD Úc Châu

Đăng tải tại Đặc Biệt

Tưởng niệm 50 Mậu Thân 68

Kính thưa Quý vị,

Xuyên suốt lịch sử tội ác mấy ngàn năm của nhân loại, chủ nghĩa CS là thủ phạm đứng đầu mọi tội ác. Trong thế kỷ 20, các chế độ CS đã tàn sát hàng trăm triệu người, trong đó hầu hết nạn nhân đều là đồng bào của người CS. Trong số những quốc gia theo chủ nghĩa CS, CSVN độc ác, tàn nhẫn nhất, vô nhân đạo nhất và thủ đoạn nhất. SỰ THẬT này đã được chứng minh kể từ khi đảng CSVN được thành lập vào năm 1930, cũng như trong suốt cuộc chiến tranh VN.

ĐẶC BIỆT TRONG DỊP TẾT MẬU THÂN 1968, tội ác của CSVN trở nên khủng khiếp và ghê rợn hơn tất cả: Chỉ trong thời gian ngắn ngủi không đầy 4 tuần lễ, CSVN đồng loạt tấn công các thành phố, thị xã trên lãnh thổ Miền Nam, thực hiện hàng ngàn vụ đàn áp khủng bố, thủ tiêu, bắt bớ… khiến hàng chục ngàn người dân vô tội bị giết, kể cả 7000 người tại Huế “bị thảm sát, bằng nhiều cách khác nhau, trong đó có cả việc bị cột người lại thành từng xâu, rồi bị đẩy xuống hố chôn sống”.

Để có thể tái tạo một trong muôn vàn tội ác của cộng sản Việt Nam, và để cùng đốt nén nhang lòng tưởng nhớ những người đã khuất, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu cùng Quý vị, những bài Tưởng Niệm 50 Năm Thảm Sát Mậu Thân, của các tác giả, được phổ biến qua các diễn đàn, blogs, emails, facebooks…

Lữ Giang: “Mậu Thân Huế – Tại sao phải thảm sát?” (xin click vô đây coi toàn bài)

Hoàng Long Hải: “Hồi ký Tết Mậu Thân ở Huế” (xin click vô đây coi toàn bài)

Ngô Minh Hằng: Thơ “Huế Ơi Bao Giờ Rửa Được Hờn Oan?” (xin click vô đây coi toàn bài)

Nguyễn Thị Thái Hòa: “Hoàng Phủ Ngọc Phan, Đao Phủ Thủ vụ Thảm sát Huế Mậu Thân” (xin click vô đây coi toàn bài)

Phạm Thanh Phương: “Tưởng niệm 50 năm Tết Mậu Thân 1968-2018” (xin click vô đây coi toàn bài)

Phạm Thanh Phương: “Lời Xin Lỗi Lưu Manh” (xin click vô đây coi toàn bài)

Phạm Thanh Phương: Thơ “Nhớ một mùa xuân” (xin click vô đây coi toàn bài)

Bạch Diện Thư Sinh: “Tết Mậu Thân 1968 tại Huế”  (xin click vô đây coi toàn bài)

Liên Thành: “Huế – Địa Ngục Trần Gian Có Thật” (xin click vô đây coi toàn bài)

Liên Thành: “Thảm sát Mậu Thân 1968 – GỞI THẦY HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG” (xin click vô đây coi toàn bài)

Hy vọng qua những bài viết trên, Qúy độc giả, với tấm lòng xót xa, đau đớn của những nạn nhân cộng sản cùng cảnh ngộ, sẽ thấy rõ lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, tội ác của một chế độ, đối với chính người dân của chế độ CSVN, quả thực đã vượt khỏi biên cương quốc gia, tung hoành khủng bố trong mỗi gia đình, mỗi cuộc đời, để rồi đến hôm nay, những tội ác kinh tâm động phách đó, vẫn còn mãi mãi tiếp tục ám ảnh, giầy vò, tra tấn… những người sống sót, cho dù họ sống trong bất cứ hoàn cảnh nào, ở bất cứ chân trời góc biển nào…

Trân trọng,
Hữu Nguyên

Đăng tải tại Đặc Biệt | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tưởng niệm Thảm sát Mậu Thân – PTP

Lời Xin Lỗi Lưu Manh

Phạm Thanh Phương

Vợ chồng đệ nhất đao phủ thủ Huế: VC Hoàng Phủ Ngọc Tường & Lâm Thị Mỹ Dạ

Đặc biệt năm nay, nhân dịp xuân về, CSVN “hồ hởi, phấn khởi” tổ chức ăn mừng “chiến thắng vĩ đại” đã giết hại nhiều thường dân vô tội trên khắp Miền Nam, nhất là tại Huế, trong những ngày đầu năm cách đây 50 năm. Sự “ăn mừng chiến thắng” này đã tạo ra một làn sóng phẫn nộ trong dư luận từ quốc nội đến hải ngoại.

Trước sự kiện này, đa số cho rằng đây là một sự ngu xuẩn, trơ trẽn  nhất của CSVN, nếu thực sự họ muốn có một sự hòa giải giữa đảng, nhà nước với người dân. Tổ chức ăn mừng, kỷ niệm với danh xưng chiến thắng lại càng chứng tỏ một sự vô cảm và vô liêm sỉ của những người CS. Chắc chắn, tất cả người dân miền Nam ai cũng hiểu, sự thật về biến cố Tết Mậu Thân không phải là chiến thắng, mà là bằng chứng hiển nhiên về tội ác của CSVN.

Nhắc đến tết Mậu Thân là nhắc lại sự đau buồn của người dân miền Nam nói chung và đặc biệt là người dân Huế… Có lẽ ai cũng biết, trong lúc đảng và nhà nước CSVN đang nhảy múa ăn mừng thì trong nhà từng người dân Huế đang nhang khói, sụt sùi tưởng nhớ người thân đã bị tàn sát một cách dã man trong những ngày này cách đây đúng nửa thế kỷ. Trong chiến tranh, CSVN còn có thể viện cớ này, cớ nọ để ngụy biện, bịp bợm cho những hành độc tàn ác đầy thú tính của họ. Nhưng hôm nay, sự kiện đã đi vào lịch sử 50 năm với 42 năm không còn chiến tranh, sự thật đã được phơi bày quá rõ ràng qua những nhân chứng sống và văn khố quốc tế, CSVN vẫn còn bịp bợm một cách ngu xuẩn, để hãnh diện với những chiến thắng tưởng tượng như thế này thì làm sao có thể thống nhất được nhân tâm, tìm được sự đoàn kết xây dựng đất nước…

Cũng trong dịp tưởng niệm 50 năm thảm sát tết Mậu Thân, một bức thư xin lỗi của Hoàng Phủ Ngọc Tường đăng tải trên BBC về biến cố Mậu Thân tại Huế năm xưa. Hiện tượng này cũng tạo ra một sự tranh cãi rất sôi nổi trong dư luận.

Qua bức thư cuối đời này của Tường, nhiều người nhận định, trên hình thức là xin lỗi nhưng thực chất Tường chỉ chạy tội cho chính mình một cách thô thiển bằng sự nhìn nhận một vài “sai lầm” nho nhỏ, nhưng vẫn không tránh khỏi thể hiện sự gian trá, lưu manh của con người Cộng Sản.

Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim “Việt Nam một thiên lịch sử truyền hình” trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc.

Trong lá thư xin lỗi, Tường xác nhận “Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim “Việt Nam một thiên lịch sử truyền hình” trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu Thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc.”. Lời xác nhận này chỉ là sự nói dối xuông, không có gì gọi là hối hận của một kẻ phạm tội. Có lẽ ai cũng biết, dù không có mặt  tại hiện trường, nhưng Tường vẫn là một trong những người có liên quan mật thiết đến sự tàn sát dân lành trong biến cố tết Mậu Thân 1968. Hơn nữa, có nhiều người dân Huế cho biết, chính Tường đã có mặt và từng nhiều lần ngồi ghế “chánh thẩm” cái gọi là “toà án nhân dân” lang thang trong thành phố lúc ấy và đưa ra phán quyết, tử hình một số thường dân. Nó cũng giống như “toà án nhân dân” trong chiến dịch “cải cách ruộng đất” năm xưa vậy.…

Nếu ai đã đọc bức thư “xin lỗi” của Hoàng Phủ Ngọc Tường, chắc hẳn sẽ thấy được sự tránh né và gian trá trong đó. Bức thư viềt “ Về chuyện máy bay Mỹ đã thảm sát bệnh viện nhỏ ở Đông Ba chết 200 người, tôi đã nói: Tôi đã đi trên những đường hẻm mà ban đêm tưởng là bùn, tôi mở ra bấm đèn lên thì toàn là máu.  Chi tiết đó không sai, sai ở chỗ người chứng kiến chi tiết đó không phải là tôi, mà là tôi nghe những người bạn kể lại”.  Mặc dù Tường thú nhận câu chuyện chỉ được nghe kể lai, nhưng vẫn gian trá không dám nhìn nhận những tội ác đó là do CSVN và đám nằm vùng như Tường, mà vẫn đổ tội cho Mỹ. Trong khi đó theo những nhân chứng người Huế còn sống cho biết thì ở đó không có bệnh viện nào cả, mà chỉ là một trạm ý tế nhỏ, thử hỏi lấy đâu ra con số 200 người.  

Cũng trong bức thư, Tường viết “Trong cuộc trả lời phỏng vấn này, khi nói về thảm sát Huế, tôi đã hăng hái bảo vệ cách mạng, đổ tội cho Mỹ. Đó là năm 1981, khi còn hăng say cách mạng, tôi đã nghĩ đúng như vậy. Chỉ vài năm sau, tôi đã nhận ra sai lầm của mình.  Đó là sự ngụy biện. Không thể lấy tội ác của Mỹ để che đậy những sai lầm đã xảy ra ở Mậu Thân 1968.”

Cái lưu manh của Tường là tỏ ra hối hận mà lại chẳng có gì là hối hận, vẫn lưu manh ngụy biện cho tội ác do bè lũ khát máu CSVN gây ra bằng hai chữ “sai lầm”, còn tội ác thuộc về Mỹ. Chẳng lẽ những cái chết oan khiên bằng búa rìu, cuốc, xẻng và chốn sống đối với hơn năm ngàn dân Huế không phải tội ác mà chỉ là sai lầm hay sao? Còn lại đám CS nằm vùng Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh và còn nhiều nữa đi lùng từng nhà, giết bao nhiêu người sao không thấy đề cập đến. Những hành động dã man của CSVN và đám nằm vùng này chắc hẳn cũng chỉ là hiện tượng sai lầm trong khoảnh khắc chứ không phài là bản chất khát máu đầy thú tính của CS hay sao?…

Thật đáng tiếc, vào những ngày cuối đời ngấp nghé cửa âm ty của một tên nằm vùng như Tường, người ta vẫn không tìm thấy một sự thành thật nào, mặc dù Tường đã vô tình xác nhận sự tàn sát dân Huế là do hành động của “quân nổi dậy”. Ba chữ “quân nổi dậy” này cũng lại thể hiện một sự gian trá lấp liếm. Những nhân chứng sống chưa chết hết, họ vẫn còn tồn tại để chứng minh không có người dân nào nổi dậy trong biến cố Mậu thân tại Huế nói riêng và toàn thể miền Nam nói chung. Người ta chỉ thấy khi quân CS bắc Việt tiến vào thành phố và đám CS nằm vùng chạy ra theo đuôi tàn sát, thì toàn bộ người dân tất tưởi chạy về phía  quân đội VNCH  để tìm sự bảo vệ, che chở. Như vậy sự thật ở đâu? Sự thật ở trong long người dân hay trên cửa miệng của những tên ác qủy CSVN?…

Mặc dù năm nay đã 81 tuổi, mang một thân thể bệnh hoạn. Nhưng qua bức thư “xin lỗi” của Hoàng Phủ Ngọc Tường, người ta không tìm thấy một sự chân thành nào, ngược lại chỉ thấy toàn những lời nguỵ biện dể chạy tội cho sự dã man, tàn bạo của CSVN vả bè lũ tay sai “ăn cơm quốc gia, thờ ma CS” trong đó có bản thân đương sự. Tất cả những lởi lẽ tưởng như “xin lỗi” nhưng lại ngầm xác định những cái chết oan khiên của người dân Huế trong biến cố Mậu Thân không phải là tội ác diệt chủng mà là một “chiến thắng vĩ đại” của CSVN.

Cũng qua bức thư này, nhà văn Nguyễn Quang Lập đã đồng lõa cho đây là một sự thành thật, ông đã nhận định trên BBC như sau “Cá nhân tôi thấy ông Tường bây giờ xin lỗi là đã quá thành thật. Lẽ ra ông ấy chẳng cần phải xin lỗi vì đó là quan điểm hồi 1981. Lúc đó người ta còn hăng hái lắm. Bản thân tôi lúc đó nếu có ai hỏi tôi về vụ này thì tôi cũng nói như ông Tường”. 

Trên thực tế, hiếm có ai trách móc quá khứ khi chỉ vì những lời nói dối mù quáng trong nhất thời, nếu hiện tại biết giác ngộ để thành thật. Hơn nữa, cũng chẳng mấy ai quan tâm nhiều đến những lời nói dối lươn lẹo, trơ trẽn của CS, bởi đó chính là bản chất không thể thay đổi dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tuy nhiên, đứng trên cương vị và lương tâm của một người cầm bút đã được mệnh danh là nhà văn, ông Lập nhận định những lời ngụy biện luơn lẹo của Tường là ”quá thành thật” là một điều không thuyết phục để người dân miền Nam chấp nhận.

Theo thiển nghĩ của chúng tôi, thà rằng Hoàng Phủ Ngọc Tường đừng nói gì hết còn hay hơn, chẳng nói thì tất cả người dân Việt đều hiểu, sự nói dối lúc ấy là một điều tất yếu, không thể khác, không phải chỉ riêng Tường mà tất cả những tên CS hay CS nằm vùng đều như nhau. Vì đó là bản chất không phải là hiện tượng nhất thời để phải ngỡ ngàng hay ngạc nhiên.

Đọc kỹ bức thư cuối đời này mới thấy Tường không có chủ trương bày tỏ sự hối hận thực sự. Hình thức hối hận này chỉ mong tạo một tấm bình phong, cố gắng che đậy những tội ác của CSVN và đám tay sai nằm vùng như chính bản thân đương sự và đồng bọn mà thôi.

Phạm Thanh Phương

Đăng tải tại Đặc Biệt

Thảm sát Mậu Thân 1968

Tết Mậu Thân 1968 tại Huế

Bạch Diện Thư Sinh

Hình trên: Ông Nguyễn Khắc Bình, cựu Đặc ủy trưởng ĐUTƯTB, trong buổi ra mắt sách “Mặt Trận Đại HọcThời Việt nam Cộng Hòa” của tác giả Bạch Diện Thư Sinh (hình nhỏ bên phải)

LGT (SGT): Đức Ông Vinh Sơn Trần Ngọc Thụ, bí thư cho Đức Cha Lê Hữu Từ, là người không đội trời chung với bè lũ cộng sản vô thần. Vì vậy, sau khi phụ trách 10 giáo phận di cư vào năm 1954-55, Ngài đã được Đức Khâm Sứ Giuseppe Caprio tuyển chọn làm bí thư Toà Khâm Sứ Toà Thánh từ 1956 cho đến khi bị bị chính quyền Cộng Sản trục xuất ra khỏi Việt Nam vào năm 1976. Sang tới Roma, Đức Ông Thụ tiếp tục giữ nhiều chức vụ quan trọng, trước khi được Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II tuyển chọn làm bí thư suốt 8 năm (1988 – 1996). Đức Ông Thụ có người em đôi con dì, tên là Trần Vinh, sinh quán Ninh Bình, tốt nghiệp Cao Học Văn Khoa Đại Học Sàigòn, nhập ngũ 1970, từng làm việc tại Phủ Đặc Uỷ TƯTB/VNCH, và sau 1975, bị đi tù cải tạo hơn chục năm. Qua bút hiệu Bạch Diện Thư Sinh, ông Trần Vinh đã viết nhiều tác phẩm, bài viết giá trị, tố cáo tội ác CS trước 1975. Sau đây là bài viết của ông về tội ác của những học sinh, sinh viên, giáo sư đi theo VC, trong vụ thảm sát Mậu Thân Huế 1968.

*

Câu “Đồ lừa thầy phản bạn” xưa nay là một lời mắng chửi thậm tệ. Vậy mà bọn cẩu tặc Việt Cộng còn tệ hơn thế nữa. Vì cuồng tín theo đảng Cộng sản, bọn này sẵn sàng giết thầy giết bạn một cách tàn ác.

Đêm Mồng Một Tết Mậu Thân 1968, phỉ quân VC tràn vào thành phố Huế và làm chủ Huế suốt 25 ngày đêm. Trong thời gian này, bọn Cộng sản đã biến Huế thành địa ngục trần gian. Hàng ngàn người dân Huế bị thảm sát, trong đó có những nạn nhân là thanh niên, sinh viên, học sinh và cả trẻ em, phụ nữ. Chúng giết dân bằng đủ cách: đâm bằng lưỡi lê, dùng cuốc đập bể sọ, dùng súng bắn, chôn sống tập thể trong khi nạn nhân bị trói bằng dây điện hoặc lạt tre… Sau khi phỉ quân VC bị đánh bật khỏi Huế, lần lượt các nấm mồ tập thể đã được tìm thấy ở trường Gia Hội, Bãi Dâu, chùa Therevada, phía sau Tiểu chủng viện, gần cửa Đông ba, Cồn Hến, Nam Giao, Phú Xuân, cạnh Lăng các vua, khu vực Dòng Thiên An, Phú Xuân, Phù Lương, làng Châu Chữ, câu An Ninh, trường An Ninh Hạ, Chợ Thông, gần chùa Linh Mụ, truờng Văn Chí, Phú Thứ, Tiên Nộn, Đồng Di, Tây Hồ, Khe Đá Mài, Khe Lụ, sau làng Đình Môn…

Người dân Huế đã nhận diện trong số những đao phủ thủ, có những tên vốn là giáo chức, là sinh viên, học sinh ở Huế: Hầu hết những tên này đã từng tham gia vào Lực lượng Học sinh, sinh viên Quyết tử trong Phong trào Phật giáo năm 1966. Đứng đầu là các tên cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Tường (dạy Việt văn), Hoàng Phủ Ngọc Phan (sinh viên Y khoa năm 2), Nguyễn Đắc Xuân (sinh viên Sư phạm), Nguyễn Thị Đoan Trinh (sinh viên Dược), Trần Quang Long (sinh viên Sư phạm), Phan Chánh Dinh, tức Phan Duy Nhân, Hoàng Văn Giàu (phụ khảo Văn khoa), Nguyễn Thiết (sinh viên Luật), Bửu Chỉ (họa sĩ), Trần Vàng Sao (sinh viên), Ngô Yên Thy (sinh viên Văn khoa), Trương Quang Ân (học sinh), Nguyễn Văn Mễ (học sinh)…

TỘI ÁC CỦA HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

Vợ chồng đệ nhất đao phủ thủ Huế: VC Hoàng Phủ Ngọc Tường & Lâm Thị Mỹ Dạ

Hoàng Phủ Ngọc Tường là một thầy giáo trẻ, dậy Văn giỏi, được giới sinh viên, học sinh Huế ngưỡng mộ, nhưng Tường đã đi theo Cộng sản và trở nên một thành phần cực đoan, tàn bạo. Đến nỗi một số nhà cầm bút gốc Huế xếp Hoàng Phủ Ngọc Tường đứng đầu trong danh sách những đao phủ thủ sát hại dân Huế hồi tết Mậu Thân 1968.

Trong cuốn Biến Động Miền Trung (Trang 110 – 112), tác giả Liên Thành trưng ra 6 bằng chứng để khẳng định: “Bằng vào một số chứng cớ rõ ràng, minh bạch, tôi xác nhận cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Tường là người chủ tọa phiên tòa án Nhân Dân của phỉ quyền Cách Mạng, và ra lệnh sát hại 204 người tại trường học Gia Hội thuộc Quận II, thị xã Huế trong Tết Mậu Thân 1968” (Liên Thành. Biến Động Miền Trung. Tập san Biệt Động Quân xuất bản. Trang 110). Trong sách, tác giả Liên Thành viết thầy Tường của mình có “khuôn mặt hiền từ”, “thầy còn giảng dạy cho chúng tôi những lẽ phải, trái, tư cách làm người, đạo đức, và tấm lòng nhân hậu thương yêu mọi người…” (Sđd. Trang 107). Ngay sau đó, tác giả Liên Thành thắc mắc hỏi cái gì làm thầy Tường của ông “mù quáng say mê chủ nghĩa Cộng Sản”, để trở “thành một tên ác qủy giết người không gớm tay, say máu người còn hơn qủy dữ(Sđd. Trang 108).

Thêm vào đó, trong bữa tiệc họp mặt sau 1975, bạn của Tường là Gs. Bửu Ý chỉ mặt Tường mà nói: “Tường, mi là một thằng trí thức sắt máu, hèn hạ, giờ này mi chưa sáng mắt, còn chạy theo liếm đít Đảng nữa hay sao” (Sđd.Trang 109).

Gương mặt độc ác và lưu manh của “nhà văn” Hoàng Phủ Ngọc Tường, trong bộ phim 10 tập Vietnam History.

Trong bộ phim 10 tập Vietnam History do một đài truyền hình Anh Quốc thực hiện năm 1982 (Roll 29 of Vietnam Project- Feb. 29, 1982- Inteview with Hoang Phu Ngoc Tuong, writer), cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Tường (hình trên) đã được hỏi như sau: “Ông có thể mô tả biến cố về cuộc nổi dậy tại Huế và đặc biệt liên quan đến cuộc thảm sát từ khi ông có mặt tại đây?” Để trả lời, cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Tường đã đổ tội cho đế quốc Mỹ cố tình dựng nên câu chuyện “thảm sát Mậu Thân Huế”. Tường xác nhận có một số bị giết vì: Một là họ bắn vào lực lượng cách mạng; hai là vì họ đã phạm tội bắt bớ, tra tấn, bỏ tù người theo cách mạng cho nên nay bị trả thù. Nhưng Tường cáo giác đa số những xác chết sau này khai quật được ở Huế lànạn nhân đạn bom của Mỹ, cộng với những xác chết bộ đội giải phóng. Tường nói tiếp : “Chẳng hạn, nó [Mỹ] đã bỏ bom rơi vào một bệnh viện nhỏ, gần chợ Đông Ba. Nó thả bom làm 200 người vừa chết vừa bị thương. Tôi đã đi trên con đường hẻm vào ban đêm, và tôi tưởng rằng tôi đang dẫm trên đống bùn. Thế mà khi tôi bật cái đèn pile lên, máu khắp mọi nơi. Cả một khu vực bị bỏ bom bởi bom đạn Mỹ bắn phá. Và thế rồi, những ngày cuối cùng khi chúng tôi triệt thoái ra khỏi thành phố, kẻ thù của chúng tôi đã thâu lại và đem đi chôn”.

Xin chú ý trong câu trả lời này, Tường xác nhận y có mặt tại Huế trong Tết Mậu Thân 1968. Trong bài Thảm Sát Mậu Thân 1968 Và Luận Điệu Gian Dối Của cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Tường, nhà văn Huy Phương cũng đặc biệt nhấn mạnh 2 điểm đáng chú ý về câu trả lời trên đây của cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Tường, ông viết: “Chính câu hỏi của phóng viên đài truyền hình ờ đầu bài đã xác nhận sự thật, vì nếu Tường không có mặt ở Huế, sẽ không có cuộc phỏng vấn này cũng như nội dung câu hỏi được đặt ra ở trên. Mặt khác, sau này chính y không nhớ là mình đã thú nhận chuyện có mặt ở Huế vào phút thứ 6 của đoạn phim này, vào năm 1982, khi Tường mô tả chuyện y đang đi trong những con đường hẻm vùng Đông Ba và đã nói những câu “khi chúng tôi rút lui” hay “tôi là một chứng nhân” nghe rất rõ ràng” (bacaytruc.com).

Nhưng qua năm 1997, cẩu tặc cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Tường trả lời bà Thụy Khuê trên đài RFI thì thấy có 2 điểm quan trọng khác hẳn câu trả lời phỏng vấn năm 1982. Một là Tường chối không có mặt tại Huế khi đang diễn ra cuộc thảm sát. Hai là Tường xác nhận có “những tang tóc thê thảm” ở Huế do “quân nổi dậy” và nhìn nhận đó là “một sai lầm không thể nào biện bác được”. Nguyên văn câu trả lời của Tường như sau: “Người ta cho tôi là một tên đồ tể Mậu Thân ở Huế thì đó là một sự bịa đặt mang ý định vu khống hoàn toàn. Sự thực là tôi đã từ giã Huế lên rừng tham gia kháng chiến vào mùa hè năm 1966 và chỉ trở lại Huế sau ngày 26 tháng 3 năm 1975. Như thế nghĩa là trong thời điểm Mậu thân 1968, tôi không có mặt ở Huế. Điều quan trọng còn lại, tôi xin tỏ bày ở đây, với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và đã trở về; ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải chịu cho hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế vào năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc và nhìn từ quan điểm chiến tranh cách mạng” (Bằng Phong Đặng Văn Âu. Thư gửi Nguyễn Đắc Xuân. Batkhuat.net).

Tiền hậu bất nhất. Cái lưỡi (Cộng sản bao giờ cũng) không xương (cho nên) nhiều đường lắt léo!

TỘI ÁC CỦA HOÀNG PHỦ NGỌC PHAN

Cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Phan, em của cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Tường, sinh viên Y khoa năm 2 Huế, đã phạm tội đồng lõa giết chết các giáo sư bác sĩ người Đức (Bs. Slois Alterkoster, Bs. Raimund Discher, Bs. Hort Gunther Kranick và vợ) là thầy của y, bằng cách chôn sống.

Chính tên Hoàng Phủ Ngọc Phan bắn chết 3 anh em ruột: Nguyễn Xuân Kính (sinh 1942, Y khoa Huế, bị bắn chết tại nhà ông nội), Nguyễn Xuân Lộc (sinh 1946, sinh viên Luật Huế, bị bắn chết tại nhà ông nội), Nguyễn Thanh Hải (sinh 1949, sinh viên Văn khoa Huế, bị bắn chết tại trường Văn khoa). Giết các cháu xong, Phan còn đang tâm bắn chết cả ông nội của 3 sinh viên này là cụ Nguyễn Tín, 70 tuổi. Sau khi bắt Lê Tuấn Văn (sinh viên Văn khoa Huế, là bạn của sinh viên Hải) đào huyệt tại vườn sau nhà cụ Nguyễn Tín để chôn cụ và 3 người cháu của cụ (xác sinh viên Hải đã được em gái là sinh viên Ban Cán sự điều dưỡng Nguyễn Thị Thái Hòa đưa về đây), tên Hoàng Phủ Ngọc Phan hành quyết nốt sinh viên Văn. (Mậu Thân Huế. Câu Chuyện Của Nguyễn Thị Thái Hòa. WordPress.com).

TỘI ÁC CỦA NGUYỄN THỊ ĐOAN TRINH

Y thị là sinh viên dược khoa Đại Học Sàigòn, trước Mậu Thân 1968. Y thị về Huế nghỉ Tết để nhận trách nhiệm trong Mậu Thân. Y thị tham gia đoàn An Ninh và Bảo Vệ Khu Phố của Nguyễn Đắc Xuân và Hoàng Phủ Ngọc Phan. Cha của y thị là Nguyễn Đóa, anh rể là Tôn Thất Dương Tiềm. Cả ba, Nguyễn Thị Đoan Trinh, Nguyễn Đóa, Tôn Thất Duơng Tiềm đều là những tên đại đồ tể, những kẻ giết người không kể xiết trong Mậu Thân 1968 tại Huế.

Còn nhớ rõ trong suốt thời gian Việt Cộng chiếm Huế, y thị mặc bộ đồ màu hồng, mang súng AK 47, đi xe Honda lùng bắt “Ngụy Quân Ngụy quyền”. Gặp bất cứ thanh niên , đàn ông nào, y thị cũng chận lại xét hỏi. Nếu ai vô phúc trả lời là Quân Nhân hay Cảnh sát, y thị nổ súng hạ sát ngay lập tức.

Sau Mậu Thân, y thị thoát ly ra Bắc, tiếp tục học dược khoa. Sau 1975 vào sinh sống tại Sài Gòn. Hiện nay Nguyễn Thị Đoan Trinh là một đại thương gia giàu có, sống nhỡn nhơ trên tội ác năm Mậu Thân.

TỘI ÁC CỦA NGUYỄN ĐẮC XUÂN

Xuân nổi bật lên trong Đoàn Học sinh, sinh viên Quyết tử với hàng ngàn đoàn viên hồi phong trào Phật giáo Huế 1966. Rồi “nhảy núi”, hay “lên xanh”, theo Việt Cộng. Tết Mậu Thân 1968 trở về chỉ huy Lực lượng Học sinh, sinh viên Giải phóng Huế. Đồng thời Xuân cùng với Hoàng Phủ Ngọc Phan chỉ huy các Đoàn Thanh niên Võ trang An ninh Bảo vệ Khu phố (các Đội Tự vệ Thành). Lực lượng này đã gieo tang tóc kinh hoàng cho dân Huế trong 3 tuần lễ phỉ quân VC tạm chiếm thành phố này. Xuân và Phan còn dự phần xét xử trong Tòa án Nhân dân do cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Tường chủ tọa và chúng đã kết án tử hình 204 người dân Huế. Trong hồi ký Giải Khăn Sô Cho Huế, tác giả Nhã Ca đã kể về tội ác giết bạn của cẩu tặc Nguyễn Đắc Xuân như sau: “Nguyễn Đắc Xuân, một sinh viên Huế. Thập niên 60 trong phong trào thanh niên sinh viên bị Việt Cộng nằm vùng giật giây, Nguyễn Đắc Xuân làm thơ, tranh đấu, rồi bỏ vào khu theo Việt Cộng. Để rồi MÙA XUÂN 1968 theo Việt Cộng trở lại Huế có mặt trong những phiên tòa nhân dân, kêu án tử hình hàng loạt người dân Huế với tội “phản cách mạng”. Đích thân Xuân đào một cái hố, bắt một bạn học cũ có xích mích với Xuân từ trước, ra đứng bên hố, để xử tử. Cậu bạn của Nguyễn Đắc Xuân, tên Tý, dơ cái băng đỏ dấu hiệu giải phóng quân lên cao, lạy van Nguyễn Đắc Xuân:

– Em lạy anh. Bây giờ em theo các anh rồi mà. Em có mang băng đỏ rồi mà. Cách mạng muôn năm… Hồ chủ tịch muôn năm…

Nhưng mặc Tý năn nỉ, hoan hô, Nguyễn Đắc Xuân vẫn lạnh lùng nổ súng vào người bạn nhỏ của mình không chút đắn đo…”.

Mấy năm trước đây, Nguyễn Đắc Xuân đã viết bài “Nguyễn Đắc Xuân Đọc Hồi Ký Nhã Ca” để phản bác mọi cáo buộc tội giết dân, giết bạn của y. Trong đó có đoạn như sau: “…bà đã biết rõ không có chuyện tôi giết người, không có chuyện tôi ngồi xử án ai vậy tại sao bà còn hạ bút viết trong hồi ký những điều ác nhơn đến như thế? Nếu bà sống với tôi cùng trong một nền pháp luật tôi sẽ đưa bà ra tòa về tội vu khống”. (Nguyễn Đắc Xuân đọc hồi ký Nhã Ca. lethieunhon.com).

Thế nhưng, từ Houston, tác giả Bằng Phong Đặng Văn Âu, xưa là bạn “ngồi cùng bàn, cùng lớp” của Nguyễn Đắc Xuân, đã gửi emails qua lại với Xuân. Hai bên trao đổi quan điểm lập trường thẳng thắn với nhau. Trong thư thứ 2 viết ngày 14.01.2011, tác giả Đặng Văn Âu nói với Nguyễn Đắc Xuân:

“Này Nguyễn Đắc Xuân. Lẽ ra mày phải tỏ ra ăn năn, hối hận về việc mày gây tang tóc cho đồng bào ở Huế để nghiệp chướng của mày vơi đi. Mày đã không làm, mày lại càng gây thêm nghiệp chướng. Mày muốn được người ta gọi là nhà sử học, nhà Huế học phải không? Cộng sản là một tuồng nói dối từ trên xuống dưới, ai dám nói thật thì bị bỏ tù. Mày có đủ cái dũng để viết SỰ THẬT không, mà đòi viết sử?… Nguyễn Đắc Xuân à! Tao không thèm chửi mày đâu! Mày là thứ cộng sản tép riu. Mang tiếng giết bạn bè (Trần Mậu Tý) mà mày chỉ được cộng sản thí cho cái chức hội viên Hội Văn Nghệ Sĩ Thừa Thiên thì danh giá gì?! Hãy sám hối đi! Đừng huyênh hoang cái giọng “chưa biết con ngựa nào tới đích”, nghe lố bịch lắm! Những “trí tuệ hàng đầu” còn chưa biết đàng trước hình thù cái đích ra sao. Cỡ mày mà đòi thách thức thì chú Ba Trương Tấn Sang lên làm Chủ Tịch Nước cũng chẳng có gì lấy làm lạ!” (danchimviet.info).

TỘI ÁC CỦA LLHSSVGP HUẾ

Trước khi tấn chiếm Huế vào dịp Tết Mậu Thân 1968, để chuẩn bị cho công tác tạm quản thành phố này, Cộng sản đã lập ra cái gọi là Lực Lượng Học Sinh Sinh Viên Giải Phóng Huế, thuộc Lực Lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình. Đứng đầu là:

Gs. Lê Văn Hảo: Chủ tịch, kiêm Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Cách Mạng Thành phố Huế; Thích Đôn Hậu: Phó Chủ tịch; cẩu tặc Hoàng Phủ Ngọc Tường: Tổng Thư ký; Nguyễn Đắc Xuân: Phụ trách LLHSSVGP Huế, kiêm Trưởng Đoàn Thanh niên Võ trang An Ninh bảo vệ Khu phố; Đào Thị Xuân Yến tức Bà Tuần Chi: Phó chủ tịch Ủy Ban Nhân dân Cách Mạng Thành phố Huế. Ngoài ra còn có những thành viên cốt cán như: Tôn Thất Dương Tiềm, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đóa và con gái là Nguyễn Thị Đoan Trinh, v.v…

Chính bọn học sinh, sinh viên trong LLHSSVGP Huế đã hết sức hung hăng trong việc chỉ điểm giúp phỉ quân VC lùng bắt và giết hại các bạn học của mình. Sau này, khi khai quật những mồ chôn tập thể, người ta đã tìm thấy nhiều nạn nhân là học sinh, sinh viên của Huế. Chẳng hạn như bọn chúng đã dắt bộ đội CS vào nhà thờ Phủ Cam và nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, rồi gọi tên các sinh viên theo một danh sách và bắt họ mang đi biệt tăm. Sinh viên Lê Hữu Bôi, cựu Chủ tịch Tổng hội SVSG về Huế ăn Tết cũng bị giết trong dịp này.

Trong bài Mậu Thân Huế, Dân biểu Nguyễn Lý Tưởng thuật lại như sau: “Có hơn 300 người đã bị bắt trong đó có Lê Hữu Bôi, Lê Hữu Bá… hai người nầy từ Nam Giao chạy về Phú Cam hy vọng nơi đây không có VC. Họ đã trốn trong nhà thờ để tránh bom đạn. Những người Phú Cam bị bắt, bị giết tập thể tại khe Đá Mài thuộc vùng núi Đình Môn, Kim Ngọc quận Nam Hòa, Thừa Thiên. Xác chết nằm dưới khe, thịt thối rữa bị nước cuốn trôi đi, chỉ còn sọ và xương lẫn lộn. Tháng 10-1969, sau gần hai năm mới tìm được chỗ đó. Thân nhân đến nhận các dấu vết như thẻ căn cước bọc nhựa, quần áo, đồ dùng, tràng hạt, tượng ảnh. Trong số các di vật nầy có thẻ căn cước của Lê Hữu Bôi (Bôi là Chủ Tịch Tổng Hội cẩu tặc Sai gòn, năm 1963 nổi tiếng qua phong trào tranh đấu của Phật tử chống TT. Ngô Đình Diệm). Có những em học sinh bị bắt trong nhà thờ Phủ Cam, cũng bị giết chết tập thể bằng đại liên, bằng mìn tại Khe Đá Mài như Bùi Kha (16 tuổi), Phan Minh (16 tuổi), Nguyễn Duyệt (17 tuổi), v.v… (Nguyễn Lý Tưởng. Mậu Thân Huế. Những Hành Động Dã Man của Việt Cộng. toquocvietnam.org).

Bạch Diện Thư Sinh

Đăng tải tại Đặc Biệt | Bạn nghĩ gì về bài viết này?