Hoàng Phủ Ngọc Tường thú tội 1/2

Phỏng vấn bên bờ sông Hương…
Hoàng Phủ Ngọc Tường
& những lời thú tội…

Hữu Nguyên

Tưởng niệm 50 năm Thảm sát Mậu Thân 68… thẫn thờ một mình một bóng bên dòng Hương Giang, để nghe lòng mình xót xa với những vần thơ ai oán:

Năm mươi năm lệ vẫn rơi
Đảng mừng ngày đảng giết người Việt Nam!!!
Huế ơi, Cồn Hến, Phủ Cam
Bao giờ rửa được hờn oan cho người???…

Bỗng thấy một người đàn bà, đẩy một chiếc xe lăn, trên xe có người ngồi… Cả người ngồi lẫn người đẩy, sắc thái đều tiều tuỵ, vẻ mặt trầm luân, u ám, nặng phần quỷ mỵ, nhưng tử khí toả ra dàn dụa… khiến ếch nhái im tiếng, cây cỏ cũng ngưng xào xạc… Bàng hoàng nhìn kỹ, nộ khí xung thiên… Hoá ra trước mặt là Đệ nhất Đao phủ Mậu thân 68 Hoàng Phủ Ngọc Tường và Lâm Thị Mỹ Dạ… Sau đây là những lời trao đổi giữa người viết với HPNT… trong khi LTMD thì bất động, không nói một lời, gương mặt lạnh lùng như tượng đá phủ sương mỏng, phong vận lạnh lùng tựa băng giá mùa đông…

HỎI: Ông Hoàng Phủ Ngọc Tường, trong dịp Tết Mậu Thân 68, hàng trăm người Huế trong đó có nhiều người với đầy đủ tên họ, kể cả bạn hữu của ông, xác nhận ông và em trai Hoàng Phủ Ngọc Phan, đều có mặt ở Huế và trực tiếp gây nên những tội ác ghê rợn nhất thế kỷ. (xin click vô đây coi chi tiết) Vậy mà trong lá thư “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn”, ông nói trong dịp Mậu Thân 68, ông không có mặt ở Huế, vì ông “được giao nhiệm vụ ở lại trạm chỉ huy tiền phương- địa đạo Khe Trái (Thuộc huyện Hương Trà- tỉnh Thừa Thiên)- để đón các vị trong Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ Và Hòa Bình Thành Phố Huế như Hoà thượng Thích Đôn Hậu, cụ Nguyễn Đoá, ông Tôn Thất Dương Tiềm… lên chiến khu”. Điều này đúng hay sai?

HPNT: Tôi nói vậy tất nhiên là sai.

HỎI: Sai như thế nào, sai ở chỗ nào?

HPNT: Nếu ai tinh ý một chút sẽ thấy mấy cái sai. Thứ nhất, khi mở cuộc “Tổng Công Kích Mậu Thân 68”, CS chúng tôi đã dốc toàn lực để đánh chiếm Miền Nam. Vì vậy, không khi nào CS lại chấp nhận để những nhân vật nòng cốt và quan trọng, am tường mọi kẻ thù ở Huế như tôi, không có mặt ở Huế. Các ông nên hiểu, đón đưa những vị đó lên chiến khu, mấy đứa giao liên ai làm chả được, tại sao phải tôi??? Nên nhớ, chính tôi là người đã viết, đã đọc thu băng lời hiệu triệu kêu gọi đồng bào Huế nổi dậy theo cách mạng, thì lẽ đương nhiên, tôi phải có mặt tại Huế. Thứ hai, mục đích của “Tổng Công Kích Mậu Thân 68” là “Tiến lên toàn thắng ắt về ta” như Hồ Chí Minh đã kêu gọi. Như vậy ai ai cũng tin chắc, việc tấn công rồi giải phóng thành phố Huế là lẽ tất nhiên. Trong chiều hướng đó, các vị trong Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ Và Hòa Bình Thành Phố Huế như Hoà thượng Thích Đôn Hậu, cụ Nguyễn Đoá, ông Tôn Thất Dương Tiềm… đều phải có bổn phận ở lại Huế để cùng thành lập chính quyền cách mạng, chứ làm gì có chuyện dự định đưa họ lên chiến khu mà phải đưa với đón. Đồng ý, chuyện những vị đó lên chiến khu và được đưa về Bắc là có, nhưng đó là chuyện sau này chỉ được đặt ra khi việc đánh chiếm Huế bị thất bại. Chứ khi chuẩn bị Tổng Công Kích để chiếm Huế, thì không một ai có kế hoạch đưa những vị đó lên chiến khu. Thứ ba, trong suốt nửa thế kỷ qua, chính Hoàng Phủ Ngọc Phan, em ruột tôi, là người đã trực tiếp gây ra không biết bao nhiêu tội ác tại Huế trong dịp Tết Mậu Thân 68 mà nhiều người đã chứng kiến và y cũng không hề chối cãi, nhưng y đã không bao giờ lên tiếng xác nhận anh của hắn: HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG KHÔNG HỀ CÓ MẶT TẠI HUẾ TRONG MẬU THÂN 68, như tôi mong muốn.

HỎI: Ông có yêu cầu HP Ngọc Phan làm điều đó không?

HPNT: Tất nhiên là có. Mà dù tôi không yêu cầu đi nữa, HPNP cũng phải giúp tôi chuyện đó mới phải. Vậy mà hắn nhất định không giúp tôi.

HỎI: Giúp ông bằng cách nói dối?

HPNT: Đã đi theo VC thì ai chả nói dối. Nói dối là đạo đức cách mạng của người CS, khi cần phải bảo vệ đảng, bảo vệ nhà nước chuyên chính vô sản. Người Việt mình ai mà chả biết câu “nói dối như Vẹm”…

HỎI: Rất nhiều bằng hữu, thân nhân ruột thịt của ông, cũng im lặng, không chịu nói dối để bênh vực ông?

HPNT: Đúng vậy. Đó mới là điều tệ hại, chứng tỏ SỰ THẬT: TÔI ĐÃ ĐẾN HUẾ VÀ GÂY TỘI ÁC TẠI HUẾ TRONG DỊP MẬU THÂN 68.

HỎI: Sau khi lá thư “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn” của ông được phổ biến, nhiều đài, báo trong và ngoài nước đưa tin: “Hoàng Phủ Ngọc Tường thú nhận: thủ phạm vụ thảm sát Mậu Thân là quân nổi dậy CSVN”. Ông nghĩ sao về điều này?

HPNT: Sự thật, ai ai cũng biết, không hề có “quân nổi dậy đi theo CSVN” trong Tết Mậu Thân, cũng như trong suốt cuộc chiến tranh VN. Vì vậy, những chữ như “thú nhận”, “xác nhận”, hay “thừa nhận”… đều là mánh khoe tâm lý do VC chúng tôi giật dây, để truyền thông báo chí tiếp tay VC chúng tôi, đánh tráo sự giả dối “thủ phạm vụ thảm sát Mậu Thân là quân nổi dậy CSVN” trở thành sự thật, nhằm viết lại lịch sử. Đánh tráo như vậy để chạy tội cho đường lối “Chiến tranh Nhân dân” mà Hồ Chí Minh và CSVN đã theo đuổi kể từ khi thành lập vào năm 1930: Khủng bố đối phương bằng việc thảm sát tối đa thường dân vô tội.

Hoàng Phủ Ngọc Tường và Mậu Thân Huế, Tranh Babui (Đàn Chim Việt)

HỎI: Trong tác phẩm “Tội ác và Hình phạt”, Dostoyevsky khẳng định: “Một kẻ có lương tâm, ngay khi toan tính giết người, y đã bị chính lương tâm trừng phạt. Và sau khi gây tội ác, y sẽ tiếp tục chịu đựng sự trừng phạt đó, cho đến khi lương tâm chiến thắng, y chấp nhận THÚ TỘI để được giải thoát, dù phải tù tội”. Riêng ông, sau nửa thế kỷ gây tội ác, đến nay 81 tuổi, sắp vĩnh biệt cõi đời, ông vẫn né tránh, quanh co và dối trá qua lá thư “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn”. Phải chăng, ông không có lương tâm?

HPNT: Tôi có lương tâm chứ. Khổng Tử đã nói, “Nhân chi sơ tính bổn thiện”. Con người sinh ra ai cũng thiện lương. Nhưng… đó là lúc tôi đẻ ra. Còn từ khi đi theo VC, lương tâm của tôi đã khô héo và thui chột mất rồi. Mà đâu chỉ có riêng tôi. Xưa nay, ai đi theo VC chả đánh mất lương tâm? Càng trí thức khoa bảng bao nhiêu, khi đi theo VC, họ càng dễ dàng đánh mất lương tâm bấy nhiêu. Giống như con cá càng tinh ranh, khoẻ mạnh, chúng càng dễ giành được mồi câu, nên trí thức khoa bảng càng dễ chết vì cái bả VC là vậy. Và đó là bi kịch lớn nhất cho những trí thức VC, dại dột bán linh hồn cho quỷ Đỏ VC.

HỎI: Nói vậy có nghĩa, kể từ khi đi theo VC, ông đã đánh mất lương tâm?

HPNT: Đúng thế.

HỎI: Vậy tất cả sự đau khổ, chịu đựng… trên gương mặt, trong ánh mắt… của ông suốt mấy chục năm qua, không phải bắt nguồn từ lương tâm, thì bắt nguồn từ đâu?

HPNT: Sự đau khổ chịu đựng của tôi bắt nguồn… từ việc tôi phải chịu đựng, phải đối phó với sự căm hờn, nguyền rủa, khinh bỉ, ghẻ lạnh, né tránh… của những người chung quanh tôi, nhất là của bằng hữu, thân nhân, trong đó có vợ con tôi VÀ CHÍNH BẢN THÂN TÔI!

HỎI: ???

HPNT: Ông ngạc nhiên? Chẳng có gì là ngạc nhiên cả, vì không ai biết rõ những tội ác kinh tâm động phách mà tôi đã phạm trong Mậu Thân 68 bằng bằng hữu, thân nhân của tôi, trong đó có thằng em trai Hoàng Phủ Ngọc Phan, có vợ con tôi VÀ CHÍNH BẢN THÂN TÔI! Chính sự căm hờn, nguyền rủa, khinh bỉ, ghẻ lạnh, né tránh… của HỌ đã khiến tôi vô cùng đau đớn suốt nửa thế kỷ qua.

HỎI: Và đó là lý do, lá thư “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn” của ông đã mở đầu: “Tôi đọc cho con gái chép một bài viết nhỏ này xin gửi tới bà con bạn bè thương mến, những ai yêu mến, quen biết và quan tâm đến tôi”.

HPNT: Đúng vậy! Lá thư “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn” của tôi là để dành cho HỌ!

HỎI: Ông muốn thanh minh thanh nga với họ?

HPNT: Không! Tôi muốn tiếp tục LỪA DỐI HỌ, BƯNG BÍT TỘI ÁC CỦA TÔI, bằng sự ma mãnh của xảo ngôn nguỵ ngữ, bằng những mánh khoé đểu giả của kẻ nguỵ trí thức… mà tôi đã học hỏi được của người CS.

HỎI: Ông nói, “chính sự căm hờn, nguyền rủa, khinh bỉ, ghẻ lạnh, né tránh… của những người chung quanh” ông, “nhất là của bằng hữu, thân nhân, trong đó có vợ con” ông, đã làm ông đau khổ, chịu đựng trong suốt nửa thế kỷ qua?

HPNT: Đúng vậy! Mỗi khi nhìn vào ánh mắt của HỌ, ngay cả khi nghe họ cười nói, ca ngợi tôi… tôi đều đau khổ nhận ra trong ánh mắt đó, trong tiếng cười và những lời ca ngợi đó, tất cả tội ác của tôi và sự khinh bỉ, ghê tởm của HỌ dành cho tôi… cho dù chính HỌ, vì đi theo VC, cũng độc ác đểu cáng và tội lỗi không kém gì tôi.

HỎI: Ngay cả vợ con ông và CHÍNH BẢN THÂN ÔNG cũng căm hờn, nguyền rủa, khinh bỉ, ghẻ lạnh, né tránh… ông?

HPNT: Đúng! Càng gần gũi thân thiết với tôi, HỌ càng biết rõ tội ác tôi gây ra, nên sự căm hờn, nguyền rủa, khinh bỉ, ghẻ lạnh, né tránh… tôi càng khủng khiếp. Mỗi ngày, mỗi giờ, TÔI đều bị HỌ và CHÍNH TÔI tra tấn. Thậm chí…

HỎI: Thậm chí???

HPNT: Thậm chí… ngay cả sự tàn tật của thân thể tôi trong suốt mấy chục năm qua, với người khác chỉ là chuyện chẳng may; nhưng với sự tàn tật của tôi, HỌ và tôi đều không tránh khỏi sự ám ảnh, coi đó là sự trừng phạt của Thượng đế dành cho tôi.

HỎI: Ông có bao giờ cảm thấy xấu hổ, thấy nhục nhã khi nghĩ đó là sự trừng phạt của Thượng đế?

HPNT: Tôi thấy xấu hổ, nhục nhã vì tội ác tôi gây ra, chứ không phải vì sự trừng phạt. Như ai đó đã nói rất đúng, “It is the crime that causes the shame, and not the punishment”.

HỎI: Người Anh có câu, “Tất cả những kẻ gây tội ác, khi bước tới giá treo cổ, đều trở thành kẻ đạo đức giả” (All criminals turn preachers under the gallows). Ông có thấy mình trở thành kẻ đạo đức giả khi viết lá thư “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn” của ông?

HPNT: Đúng! Tôi muốn giả vờ ân hận, giả vờ nhận tội nói dối, để che đậy tội ác giết người của tôi. Làm vậy để đánh lừa những người thân yêu của tôi, trong đó có con gái tôi, người đầu tiên tôi đọc cho viết lá thư “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn” của tôi…

Hữu Nguyên https://saigontimes.org/ 

BÀI ĐẶC BIỆT TƯỞNG NIỆM THẢM SÁT MẬU THÂN 68:

Lữ Giang: “Mậu Thân Huế – Tại sao phải thảm sát?” (xin click vô đây coi toàn bài)

Hoàng Long Hải: “Hồi ký Tết Mậu Thân ở Huế” (xin click vô đây coi toàn bài)

Ngô Minh Hằng: Thơ “Huế Ơi Bao Giờ Rửa Được Hờn Oan?” (xin click vô đây coi toàn bài)

Nguyễn Thị Thái Hòa: “Hoàng Phủ Ngọc Phan, Đao Phủ Thủ vụ Thảm sát Huế Mậu Thân” (xin click vô đây coi toàn bài)

Phạm Thanh Phương: “Tưởng niệm 50 năm Tết Mậu Thân 1968-2018” (xin click vô đây coi toàn bài)

Phạm Thanh Phương: “Lời Xin Lỗi Lưu Manh” (xin click vô đây coi toàn bài)

Phạm Thanh Phương: Thơ “Nhớ một mùa xuân” (xin click vô đây coi toàn bài)

Bạch Diện Thư Sinh: “Tết Mậu Thân 1968 tại Huế”  (xin click vô đây coi toàn bài)

Liên Thành: “Huế – Địa Ngục Trần Gian Có Thật” (xin click vô đây coi toàn bài)

Liên Thành: “Thảm sát Mậu Thân 1968 – GỞI THẦY HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG” (xin click vô đây coi toàn bài)

This entry was posted in Đặc Biệt. Bookmark the permalink.

7 Responses to Hoàng Phủ Ngọc Tường thú tội 1/2

  1. Hùng Võ: Lâm Thị Mỹ Dạ "toạ đàm thơ" với Kevin Bowen says:

    Lâm Thanh là tên thật của cha Mỹ Dạ. Ông vô Nam 1954 với sứ mạng nằm vùng cho VC. Đáng lẽ ông mang cả vợ con vô Nam, nhưng vì vợ ông phải ở lại trông nom mẹ già, nên mẹ con Mỹ Dạ ở lại Miền Bắc. Còn ông LT vô Nam lấy vợ đẻ con (nghe đâu có 4 người con?). Vì ông là VC nằm vùng hoạt động bí mật, nên tụi VC cắc ké địa phương đâu có biết, cứ nghĩ gia đình có người vô Nam, nên tụi nó trù dập thê thảm. Thêm vào đó, ông nội của Mỹ Dạ là địa chủ, bị cướp hết tài sản, may mà chạy vô Nam nên thoát chết nhưng gia đình ông thì chịu đau khổ không bút tả xiết. Đáng lẽ như vậy, Mỹ Dạ phải căm thù CS mới phải. Nhưng trẻ người non dạ, lại được CS tuyên truyền, nên Mỹ Dạ lúc nào cũng ao ước được đi theo CS “chống Mỹ cứu nước” với những bài thơ “hồng hơn chuyên” nghĩa là “nay ở trong thơ nên có thép. Nhà thơ cũng phải biết xung phong”. Nhờ khôn ngoan sớm biết xung phong trong thơ, chấp nhận làm bồi bút cho chế độ VC tàn ác, nên bài thơ “Khoảng trời và hố bom” của Mỹ Dạ được các quan văn hoá CS trao giải nhất báo Văn Nghệ năm 1973, vì bài thơ đã “thấm nhầm tinh thần hy sinh cao cả của bộ đội và thanh niên xung phong trong cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước”. Mỹ Dạ đã rất khôn ngoan xạo địa khi bịa ra, bà làm bài thơ này vì bà đã “đi thực tế trên tuyến đường Trường Sơn” nên bà biết, thời “chống Mỹ cứu nước” đã có rất nhiều bộ đội, thanh niên xung phong, vì muốn cứu con đường hành quân vô Nam khỏi bị Mỹ ném bom, nên đêm đến là họ đã tự mình đốt đuốc đánh lạc hướng “giặc lái Mỹ” ném bom xuống chỗ họ đứng. Kết quả, họ hy sinh, còn con đường vô nam chống Mỹ không bị bom. (sic) Tôi dùng chữ “những” ở đây vì chính LT Mỹ Dạ đã tiếp tay VC tạo nên NHỮNG “huyền thoại chống Mỹ” theo đúng đường lối tuyên truyền của VC. Bằng cớ rõ ràng là khi được hỏi về bài thơ, Mỹ Dạ đã viết: “Đêm đêm, khi máy bay Mỹ quần đảo, ném bom hòng triệt phá con đường lưu thông Nam – Bắc. Đã có biết bao người lính cảm tử, tự mình thắp lên những ngọn đuốc đánh lạc hướng máy bay địch, kéo luồng bom đạn về phía mình, để cứu con đường khỏi bị thương. Hiếm hoi có người trở về. Còn những người hy sinh, thân xác họ hòa vào đất đai dưới đáy hố bom”. Bài thơ này sau được đưa vào sách giáo khoa, bắt học sinh học thuộc lòng, làm cả thế hệ tụi tôi bị VC và Mỹ Dạ lừa mà không biết. Tôi còn nhớ đoạn đầu của bài thơ có mấy câu:
    Chuyện kể rằng: em, cô gái mở đường
    Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
    Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
    Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa
    Đánh lạc hướng quân thù. Hứng lấy luồng bom…

    Nhưng đau khổ cho Mỹ Dạ, cô bị CS bạc đãi suốt tuổi ấu thơ cho đến trung học, không được học đại học hay trung cấp sư phạm 10+2. Sau 1975, ông Lâm Thanh được VC tặng “Bằng khen Chính phủ” do Thủ tướng VC Phạm Văn Đồng ký, vì đã “có công với cách mạng”, mà thực chất ông là VC khủng bố, giết hại dân lành Sài gòn. Nhờ có bằng khen của VC, Mỹ Dạ mới được tụi VC cất nhắc, trở thành “nhà thơ nổi tiếng cả nước” rồi ngồi chiếu trên trong văn đàn, coi Tố Hữu như cha, được học trường đảng Nguyễn Du, rồi đi Nga tu nhiệp thơ ở viện Gorki, năm 2007 được chủ tịch nước VC tặng giải thưởng văn học nghệ thuật. (sic) Nghe đâu, giữa năm 1998, Lâm Thị Mỹ Dạ được VC cho ra Hà Nội, chuẩn bị sang Mỹ làm sứ giả tuyên truyền cho VC qua cái gọi là “toạ đàm thơ” với các nhà thơ phản chiến Mỹ trong đó có Kevin Bowen. Không ngờ, đang chuẩn bị đi Mỹ, thì chồng là Hoàng Phủ Ngọc Tường, bị stroke hôn mê ở ở Đà Nẵng, nên Mỹ Dạ phải ở lại.

  2. An Cựu: Mỹ Dạ lấy HPNT "đẹp đôi... vợ phù thuỷ, chồng ngạ quỷ" says:

    Thưa ông HN. Mụ Lâm Thị Mỹ Dạ sinh năm 1949 tại Lệ Thủy, Quảng Bình, bị CS nhuộm đỏ ngay từ khi còn bé, chuyên làm thơ ca ngợi thanh niên xung phong và bộ đội “xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước” làm sao mụ có thể khuyên HPNT thú nhận tội giết người??? Vì bị CS nhuộm đỏ từ bé, lại có ba đi theo VC từ năm 1945, đến năm 1949 vô Sài gòn nằm vùng, nên sau 1975, mụ Mỹ Dạ được VC cưng chiều cho đi học Trường viết văn Nguyễn Du, rồi làm phóng viên, biên tập viên tạp chí Sông Hương, rồi ủy viên Ban chấp hành Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên – Huế, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa III, ủy viên Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam khóa V…. Vậy nên khi mụ Mỹ Dạ lấy HPNT ai ở Huế cũng nói “thật đẹp đôi… vợ phù thuỷ, chồng ngạ quỷ, sau này cùng dắt nhau xuống địa ngục mà ở”.

    • VTH: Vợ chồng Hoàng Phủ Ngọc Tường đã ở địa ngục cả mấy chục năm... says:

      Đâu phải chờ tới sau này mới xuống địa ngục. Hai vợ chồng đao phủ Hoàng Phủ Ngọc Tường đã ở địa ngục cả mấy chục năm nay rồi. Thằng chồng thì liệt phải ngồi xe lăn, mà mặt mũi vẫn hệt như thằng đao phủ thủ. Còn con vợ Mỹ Dạ thì mắc bệnh mất trí nhớ (Alzheimer), chẳng còn nhận ra người thân quen, mà cũng chẳng nhớ chuyện gì, ngay cả quê Quảng Bình cũng ú ớ chẳng biết ở đâu. Nhưng có người bảo bà Mỹ Dạ vì đau lòng lấy phải thằng chồng đao phủ thủ nên nhục nhã quá, giả vờ mất trí để khỏi dối diện với tội lỗi của chồng qua ánh mắt căm hờn, khinh bỉ của thiên hạ. Chẳng biết chuyện thật hư thế nào, nhưng thằng bạn tôi ở Saigon bảo hai vợ chồng Hoàng Phủ Ngọc Tường thấy sống ở Huế nhục nhã và kinh hoàng với vong linh của người đã bị chúng giết, nên chạy vô Saigon sống, và bà Mỹ Dạ bây giờ ngồi ngơ ngác giữa căn hộ chung cư Saigon không nhận ra cả chính mình. Vậy mà không hiểu sao, bả vẫn nhớ tên nhà thơ Mỹ Kevin Bowen, thế mới lạ.

      • Trần Tiến (Huế): Bà Mỹ Dạ muốn mất trí để khỏi nhìn mặt chồng - Đại Đao Phủ says:

        Xưa nay mọi người nói Hoàng Phủ Ngọc Tường người Huế là nói sai. Huế không có người nào dã man độc ác như vậy. Y là người Quảng Trị. Còn Mỹ Dạ là người Quảng Bình, đi theo bộ đội VC làm thanh niên xung phong giống như bà Dương Thu Hương vậy đó. Ông nội Lâm Thị Mỹ Dạ là địa chỉ cường hào ác bá, nên bà Mỹ Dạ học xong cấp 3 không được lên đại học. Vì ba của Mỹ Dạ đi theo VC vô Nam nằm vùng khủng bố giết hại dân lành vô tội, sau 1975 được VC gửi thư khen, nên Mỹ Dạ mới xin VC đi học viết văn, làm thơ rồi VC mai mối cho lấy Hoàng Phủ Ngọc Tường. Thời gian đầu, hai vợ chồng đi đâu cũng vỗ ngực tự coi là có công với cách mạng. Về sau này, sự thật về thảm sát Huế được phanh phui, bộ mặt đao phủ thủ của hai vợ chồng bị lộ diện, nên cả hai mới xấu hổ, nhục nhã, né tránh mọi người. Ngay cả những người thân trong gia đình họ cũng thấy nhục nhã, không muốn nhận hai vợ chồng, nên bà Mỹ Dạ mới nói trớ ra là bị bệnh mất trí, để khỏi nhận ra người quen và cũng không thèm nhìn nhận mặt chồng là Hoàng Phủ Ngọc Tường luôn, vì mặt mũi gì thấy ghê! Đúng là Đại đao phủ @Mậu Thân Huế!!!!

      • lanthi: Kevin vẽ chân dung Mỹ Dạ says:

        Anh Hùng không hiểu sao Mỹ Dạ mất trí nhớ nhưng vẫn nhớ tên phản chiến Kevin Bowen? Chuyện đơn giản, KB là tay phản chiến ở Mỹ bị ông Nguyễn Hữu Luyện thưa kiện cách đây cả chục năm. Tay này được VC mời sang VN chơi, gặp Mỹ Dạ rồi vẽ chân dung bả…

      • Mỹ Dạ mất trí nhớ thì đỡ khổ, khỏi phải nhớ tội ác do chồng mụ gây ra says:

        Ai mắc bệnh mất trí nhớ (Alzheimer) thì khổ, chớ mụ Mỹ Dạ mất trí nhớ thì đỡ khổ, khỏi phải nhớ tội ác do chồng mụ gây ra, khỏi phải nhớ tới những chuyện giết người kinh hoàng trong vụ thảm sát tại Huế Mậu Thân 68 mà chồng mũ là Hoàng Phủ Ngọc Tường là chánh phạm.

        • vu_nguyen: Còn tội ác do Lâm Thanh, bố bà Mỹ Dạ gây ra says:

          Đâu phải chỉ có tội ác do Hoàng Phủ Ngọc Tường chồng của Mỹ Dạ gây ra thôi đâ. Còn tội ác do Lâm Thanh, bố Mỹ Dạ gây ra nữa chớ… Ông này vô nằm vùng ở Sài gòn làm đặc công nội thành cùng với bà gì phó chủ tịch nước VC bây giờ. Bà Mỹ Dạ khai tên bố là Lâm Thanh, chẳng biết có phải tên thật không???

Ý kiến độc giả: Mỗi ý kiến - MỘT NGỌN NẾN xua đi bóng tối...

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.