Phong Kien CS.doc

Phong Kiến Cộng Sản VN

Phạm Thanh Phương

Hình trên: Mô hình Nghĩa trang Yên Trung với kinh phí hơn 1,400 tỷ đồng dành cho những lãnh đạo cao cấp của VC, tội đồ số 1 của dân tộc VN, mà tương lai, “khi quyền lực CSVN không còn nữa, tất nhiên người dân sẽ có chỗ cày mồ, cuốc mả lên để nguyền rủa”.

Chờ đợi trong nôn nóng, băn khoăn, trăn trở, lo âu, rồi những ngày xuân cũng phải trôi đi theo thời gian. Tuy vậy, dư vị vẫn còn tồn đọng và những buồn phiền, lo lắng, băn khoăn tiếp tục cuộc hành trình trên dòng đời nghiệt ngã của người dân Việt. Riêng về sinh hoạt xã hội, ngoài giai tầng cán bộ các cấp và một số người làm ăn khá giả, có lẽ hương xuân vẫn còn man mác đâu đó, kể cả vật chất lẫn tinh thần. Còn lại, đại đa số người dân thì tất cả những trăn trở lo âu, bương trải chỉ tạm lắng đọng, nín thở tìm một chút sinh khí truyền thống trong ba ngày tết để khỏi áy náy với ông bà, tổ tiên , rồi sau khi trở lại, cuộc sống càng trở nên khó khăn hơn nữa bởi sự tồn đọng từ những ngày tết…

Sau tết, thị trường vật giá chưa được ổn định, làm ăn buôn bán khó khăn hơn, thậm chí còn phải thanh toán những nợ nần, thiếu hụt của năm cũ khi muốn có một chút không khí mùa xuân trong gia đình. Đây là những điều lo lắng, trăn trở của xã hội Việt Nam trong hiện tại…

Buồn này chưa đi, nạn kia lại đến, nhân dịp xuân về, CSVN cho công bố dự án xây nghĩa trang “hoành tráng” dùng làm nơi an nghỉ cho cán bộ cao cấp, “anh hùng dân tộc và danh nhân” CSVN tại xã Yên Trung, huyện Thạch Thất Hà Nội. Công bố này đã làm tăng thêm nỗi buồn phiền, lo ngại của người dân, đồng thời cũng tăng thêm phần sôi nổi trong dư luận từ trước tết và kéo dài đến hôm nay.

Theo truyền thông trong nước đưa tin, ngày 1/2/2018, UBND thành phố Hà Nội phối hợp với Bộ Xây dựng tổ chức hội nghị bàn giao và công bố công khai đồ án quy hoạch chi tiết xây dựng, tỷ lệ 1/500, nghĩa trang Yên Trung với diện tích 120ha và kinh phí dự trù lên đến 1400 tỷ VN, tương đương 60 triệu USD. Với dự án này, dư luận cho rằng đây là một việc không nên đề cập đến trong lúc đất nước còn rất nhiều khó khăn, nhiêu khê chưa được ổn định, nợ công càng ngày càng chồng chất, trẻ em nhiều nơi thiếu cơm ăn áo mặc, thiếu trường học, bệnh nhân thiếu nhà thương một cách trầm trọng, người dân cũng thiếu nơi ăn chốn ở..v..v.. Đã thế, một khi quy hoạch và khởi công xây dựng, tất nhiên lại thêm một số dân oan mất nhà, mất đất, lang thang đầu đường xó chợ. Như vậy đảng và nhà nước có nghĩ đến dân và thương dân không? Tại sao đảng và nhà nước không dùng 60 triệu USD ấy, xây thêm trường học, bệnh viện hay bệnh xá giúp dân mà lại vẽ vời ra cái trò hề mang tính phân chia giai cấp một cách trắng trợ như thế này.

Xoay quanh sự kiện, đại biểu quốc hội CSVN Dương Trung Quốc nhận định: “Đây là một việc không cần thiết. Theo truyền thống Việt Nam, chỉ có vua, chúa ngày xưa họ mới có lăng tẩm, còn lại các đại thần sau khi mãn phần ai cũng muốn về quê an nghỉ cạnh gia đình, dòng họ, cái buồn nhất là sau khi chết không được về nằm gần tổ tiên dòng họ. Theo tôi nghĩ, thiêu là một cách văn minh nhất, sạch sẽ, không tốn đất, trong khi đất nước hẹp, dân lại đông.

Để chứng minh quan điểm của ông Dương Trung Quốc, qua BBC nhà báo Trương Huy San cho biết Tướng Giáp đã chọn Vũng Chùa, Tướng Đồng Sỹ Nguyên – nghe đâu đã có một di nguyện rất sáng suốt – là về với các đồng đội của mình ở nghĩa trang Trường Sơn, Thủ tướng Phan Văn Khải cũng đã chọn quê cha đất tổ… Chính trị là chốn chỉ bằng mặt không bằng lòng, sống đã thế không lẽ chết, quý vị lại muốn “đánh cờ mặt” với nhau một chỗ.” . Như vậy xây “nghĩa trang hoành tráng” cho cán bộ cao cấp có mục đích gì, có cần thiết lắm không? Đã chết còn muốn phân biệt giai cấp như thế sao?…

Đi ngược dòng lịch sử CSVN, một điều quan trọng mà ai cũng biết, CSVN có được ngày hôm nay là nhờ dùng liên minh Công Nông để đấu tranh với khẩu hiệu “san bằng giai cấp” tạo sự bình đẳng trong xã hội. Chính khẩu hiệu này đã lợi dụng được đa số thành phần nông dân, công nhân thất học tại miền bắc, những nạn nhân bị bóc lột từ phong kiến và thực dân cộng thêm “bạo lực cách mạng” để đi đến thành công.

Khi đã thành công, cướp được chính quyền trong tay, tất cả mới biết đã bị lừa, bình đẳng đâu không thấy chỉ thấy sự phân chia giai cấp xuất hiện một cách khủng khiếp hơn phong kiến ngày xưa rất nhiều. Ngay trong hàng ngũ cán bộ, bộ đội, đảng viên trong thời bao cấp, chế độ ẩm thực cũng được phân chia đẳng cấp rõ ràng. Tiêu chuẩn “tiểu táo” đặc biệt phục vụ cán bộ cao cấp, “trung táo” dành cho cấp trung và “đại táo” dùng cho cấp thấp nhất mang tính “đại đồng”, phần cung cấp nhu yếu phẩm và tem phiếu cũng vậy.

Tuy nhiên, CSVN không chỉ phát triển phong kiến đơn thuần, nó còn phát triển thêm cái ác tính hơn cả loài ác thú bội phần qua sự kiện “Cải cách ruộng đất” 1953-1956 tại miền bắc. Đây chính là một tội ác mang tính diệt chủng khủng khiếp hơn chế độ Pol Pot 1975-1979 tại Campuchia. Có lẽ ai cũng biết, trong chiến dịch cải cách ruộng đất. CSVN không chỉ phân chia giai cấp, cướp của giết người, mà còn phá hủy cả một nền văn hoá, đạo đức truyền thống của dân tộc, tạo ra một xã hội bát nháo phi nhân tính qua hình ảnh con tố cha, vợ tố chồng, con cháu tố ông bà, anh em tố lẫn nhau, những ai không muốn chết thì phải nghe lời cán bộ đứng ra tố, dù trong lòng vẫn cảm thấy bất nhẫn, không xứng đáng là một con người. Sự kiện này tàn nhẫn và dã man hơn thực dân, phong kiến gấp bội.

Trở lại vấn đề thời sự, nếu CSVN xây một nghĩa trang “hoành tráng” để mong người dân ghi ơn, tuởng nhớ đến các cán bộ cao cấp khi đã khuất là một điều không tưởng. Cái quan trọng là người dân nghĩ thế nào về đảng và nhà nước, thực sự tầng lớp cán bộ cao cấp CSVN có công hay có tội với đất nước mới là điều đáng quan tâm. Không phải cứ có mộ bia hoành tráng” là dân tộc sẽ thương tiếc và nhớ ơn đâu. Bằng chứng cho thấy, dân Việt ghi nhớ công ơn của tiền nhân họ cũng đâu cần đến tận nơi mộ phần, nhiều vị mộ phần cũng chẳng có nhưng con dân vẫn nhớ ơn, vẫn tưởng niệm, Ngay trong lịch sử cận đại nhất, những quân nhân VNCH tử trận Hoàng Sa hay bộ đội ở Trường Sa làm gì có mộ phần hoành tráng, đã vậy còn bị CSVN vì làm tay sai cho Tầu cộng nên ngăn cấm, đàn áp, quấy nhiễu đủ điều, nhưng có ngăn được lòng kính ngưỡng và biết ơn của người dân đâu, họ vẫn cố gắng tổ chức tưởng niệm hàng năm đó thôi. Ngược lại, dù có xây mộ phần “hoành tráng” mà có tội với nước với dân thì một ngày nào đó khi quyền lực CSVN không còn nữa, tất nhiên người dân sẽ có chỗ cày mồ, cuốc mả lên để nguyền rủa, mong gì đến tưởng niệm ghi ơn.

Nhìn vào thực tế, CSVN bây giờ cũng thừa biết, không thể mong đến chuyện ghi ơn hay tưởng niệm nơi người dân, nhưng mỗi tên CS đều có một “niềm riêng” khó nói, đa số cán bộ cấp cao chỉ muốn cuối đời làm sao vơ vét được thật nhiều, chuyển của cải và gia đình ra nước ngoài sinh sống và mong được chết nơi xứ người, còn hơn bám vào cái đảng ác ôn tráo trở này, lỡ khi bị thất sủng hay rơi vào mặt trận đấu đá nội bộ đảng để trở thành những con dê tế thần như Đinh La Thăng hay Trịnh Xuân Thanh như hiện tại thì lúc đó đất chôn còn không có, đừng nói chi được yên nghỉ nơi “hoành tráng”.

Hơn nữa, với nhận thức của người dân trong hiện tại và các phong trào đấu trang mỗi ngày một rõ rệt, chế độ và đảng CSVN cũng khó có hy vọng tồn tại lâu dài. Một khi đảng và nhà nước bị cáo chung, tự do, dân chủ trở về trên quê hương thì biết đâu người dân sẽ trút phẫn uất, đào mồ cuốc mả lên nguyền rủa thì làm sao CS có được mồ yên, mả đẹp.

Do đó, đa số cho rằng, việc xây nghĩa trang này chỉ là cái cớ, lấy ngân quỹ quốc gia một cách danh chính, ngôn thuận, hầu tạo cơ hội “rút ruột chấm mút” thêm tí nào hay tí ấy, chẳng có gì khác hơn đâu. Để chứng minh cho lập luận này, có lẽ ai cũng biết những hiện tượng từng xẩy ra như những chiếc cầu vừa xây xong, chưa đi đã gẫy, chất độc từ boxit tại tây Nguyên, biển nhiễm độc do Formosa và một số nhà máy gây ra,v.v. Tất cả những hệ lụy người dân phải gánh chiụ vẫn tồn đọng từ bao năm tháng qua cho đến hôm nay, thử hỏi CSVN đã giải quyết được gì? Phải chăng chỉ vì đảng và nhà nước đã móc ngoặc, chia chác đầy túi rồi, vì vậy tay đã bị trói, miệng đã bị câm, thôi thì “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”, ai thắc mắc, khiếu nại, ghép cho cái tội chống phá nhà nước, lập tức CS nhốt tù là êm chuyện.

Tục ngữ Việt Nam có câu “nói nhiều mỏi miệng”, “Giáo đa thành oán”, biết vậy nhưng trước thềm năm mới, cũng cố gắng cầu mong ơn trên soi sáng, để đảng và nhà nước CSVN sớm diệt vong, cho dân Việt được sống tự do, hạnh phúc. Lúc sống cán bộ CS từ lớn đến bé hành dân quá nhiều rồi, tạo bao nhiêu tội ác để vinh thân, phì da, lúc chết chẳng lẽ còn muốn ôm mãi cái phong kiến, “đặc quyền, đặc lợi” tiếp tục ăn trên ngồi trốc nơi âm ty cho người đời nguyền rủa hay sao?

Phong Kiến CS

Lừa thiên hạ, đấu tranh giai cấp
Lòi mặt ra còn tệ hơn xưa
Cả một lũ độc hành, độc đoán
Giỏi gian manh, khủng bố lọc lừa

Gần thế kỷ hoang tàn đổ nát
Đưa dân về gần cõi hoang sơ
Nền phong kiến xây bằng xương máu
Ôi! Đau thương, nghèo đói vật vờ

Nay đề án, ngày mai quy hoạch
Xây nghĩa trang “hoành tráng” nguy nga
Tìm giai cấp “âm tào địa phủ”
Đem máu xương dựng bóng tháp ngà

Trời sáng tỏ, ai còn mê ngủ
Mượn đấu tranh “đánh lận con đen”
Liều thuốc ngủ, ru hồn tuổi trẻ
Đòi “giao lưu, nối kết” đần hèn

Này người hỡi, thôi đừng lươn lẹo
Đừng mị dân, tỏ tấm lòng trung
Chỉ chống “ác” quên loài cộng phỉ
Chìm cơn mê, ai oán chập chùng

Phạm Thanh Phương

Bài này đã được đăng trong Đặc Biệt. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Phong Kien CS.doc

  1. Lê Quyền nói:

    Lũ côn đồ VC tập trung xác chết chúng nó vậy là hay cho chúng ta, khi chúng sập tiệm chúng ta chỉ cày xới một nơi thôi ,xác chúng nó chúng ta làm phân bón. một công 2 viec ,nên cám ơn chúng nó.

    Số lượt thích

Mời bạn Góp Ý

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s