Tưởng niệm Thảm sát Mậu Thân – PTP

Lời Xin Lỗi Lưu Manh

Phạm Thanh Phương

Vợ chồng đệ nhất đao phủ thủ Huế: VC Hoàng Phủ Ngọc Tường & Lâm Thị Mỹ Dạ

Đặc biệt năm nay, nhân dịp xuân về, CSVN “hồ hởi, phấn khởi” tổ chức ăn mừng “chiến thắng vĩ đại” đã giết hại nhiều thường dân vô tội trên khắp Miền Nam, nhất là tại Huế, trong những ngày đầu năm cách đây 50 năm. Sự “ăn mừng chiến thắng” này đã tạo ra một làn sóng phẫn nộ trong dư luận từ quốc nội đến hải ngoại.

Trước sự kiện này, đa số cho rằng đây là một sự ngu xuẩn, trơ trẽn  nhất của CSVN, nếu thực sự họ muốn có một sự hòa giải giữa đảng, nhà nước với người dân. Tổ chức ăn mừng, kỷ niệm với danh xưng chiến thắng lại càng chứng tỏ một sự vô cảm và vô liêm sỉ của những người CS. Chắc chắn, tất cả người dân miền Nam ai cũng hiểu, sự thật về biến cố Tết Mậu Thân không phải là chiến thắng, mà là bằng chứng hiển nhiên về tội ác của CSVN.

Nhắc đến tết Mậu Thân là nhắc lại sự đau buồn của người dân miền Nam nói chung và đặc biệt là người dân Huế… Có lẽ ai cũng biết, trong lúc đảng và nhà nước CSVN đang nhảy múa ăn mừng thì trong nhà từng người dân Huế đang nhang khói, sụt sùi tưởng nhớ người thân đã bị tàn sát một cách dã man trong những ngày này cách đây đúng nửa thế kỷ. Trong chiến tranh, CSVN còn có thể viện cớ này, cớ nọ để ngụy biện, bịp bợm cho những hành độc tàn ác đầy thú tính của họ. Nhưng hôm nay, sự kiện đã đi vào lịch sử 50 năm với 42 năm không còn chiến tranh, sự thật đã được phơi bày quá rõ ràng qua những nhân chứng sống và văn khố quốc tế, CSVN vẫn còn bịp bợm một cách ngu xuẩn, để hãnh diện với những chiến thắng tưởng tượng như thế này thì làm sao có thể thống nhất được nhân tâm, tìm được sự đoàn kết xây dựng đất nước…

Cũng trong dịp tưởng niệm 50 năm thảm sát tết Mậu Thân, một bức thư xin lỗi của Hoàng Phủ Ngọc Tường đăng tải trên BBC về biến cố Mậu Thân tại Huế năm xưa. Hiện tượng này cũng tạo ra một sự tranh cãi rất sôi nổi trong dư luận.

Qua bức thư cuối đời này của Tường, nhiều người nhận định, trên hình thức là xin lỗi nhưng thực chất Tường chỉ chạy tội cho chính mình một cách thô thiển bằng sự nhìn nhận một vài “sai lầm” nho nhỏ, nhưng vẫn không tránh khỏi thể hiện sự gian trá, lưu manh của con người Cộng Sản.

Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim “Việt Nam một thiên lịch sử truyền hình” trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc.

Trong lá thư xin lỗi, Tường xác nhận “Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim “Việt Nam một thiên lịch sử truyền hình” trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu Thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc.”. Lời xác nhận này chỉ là sự nói dối xuông, không có gì gọi là hối hận của một kẻ phạm tội. Có lẽ ai cũng biết, dù không có mặt  tại hiện trường, nhưng Tường vẫn là một trong những người có liên quan mật thiết đến sự tàn sát dân lành trong biến cố tết Mậu Thân 1968. Hơn nữa, có nhiều người dân Huế cho biết, chính Tường đã có mặt và từng nhiều lần ngồi ghế “chánh thẩm” cái gọi là “toà án nhân dân” lang thang trong thành phố lúc ấy và đưa ra phán quyết, tử hình một số thường dân. Nó cũng giống như “toà án nhân dân” trong chiến dịch “cải cách ruộng đất” năm xưa vậy.…

Nếu ai đã đọc bức thư “xin lỗi” của Hoàng Phủ Ngọc Tường, chắc hẳn sẽ thấy được sự tránh né và gian trá trong đó. Bức thư viềt “ Về chuyện máy bay Mỹ đã thảm sát bệnh viện nhỏ ở Đông Ba chết 200 người, tôi đã nói: Tôi đã đi trên những đường hẻm mà ban đêm tưởng là bùn, tôi mở ra bấm đèn lên thì toàn là máu.  Chi tiết đó không sai, sai ở chỗ người chứng kiến chi tiết đó không phải là tôi, mà là tôi nghe những người bạn kể lại”.  Mặc dù Tường thú nhận câu chuyện chỉ được nghe kể lai, nhưng vẫn gian trá không dám nhìn nhận những tội ác đó là do CSVN và đám nằm vùng như Tường, mà vẫn đổ tội cho Mỹ. Trong khi đó theo những nhân chứng người Huế còn sống cho biết thì ở đó không có bệnh viện nào cả, mà chỉ là một trạm ý tế nhỏ, thử hỏi lấy đâu ra con số 200 người.  

Cũng trong bức thư, Tường viết “Trong cuộc trả lời phỏng vấn này, khi nói về thảm sát Huế, tôi đã hăng hái bảo vệ cách mạng, đổ tội cho Mỹ. Đó là năm 1981, khi còn hăng say cách mạng, tôi đã nghĩ đúng như vậy. Chỉ vài năm sau, tôi đã nhận ra sai lầm của mình.  Đó là sự ngụy biện. Không thể lấy tội ác của Mỹ để che đậy những sai lầm đã xảy ra ở Mậu Thân 1968.”

Cái lưu manh của Tường là tỏ ra hối hận mà lại chẳng có gì là hối hận, vẫn lưu manh ngụy biện cho tội ác do bè lũ khát máu CSVN gây ra bằng hai chữ “sai lầm”, còn tội ác thuộc về Mỹ. Chẳng lẽ những cái chết oan khiên bằng búa rìu, cuốc, xẻng và chốn sống đối với hơn năm ngàn dân Huế không phải tội ác mà chỉ là sai lầm hay sao? Còn lại đám CS nằm vùng Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh và còn nhiều nữa đi lùng từng nhà, giết bao nhiêu người sao không thấy đề cập đến. Những hành động dã man của CSVN và đám nằm vùng này chắc hẳn cũng chỉ là hiện tượng sai lầm trong khoảnh khắc chứ không phài là bản chất khát máu đầy thú tính của CS hay sao?…

Thật đáng tiếc, vào những ngày cuối đời ngấp nghé cửa âm ty của một tên nằm vùng như Tường, người ta vẫn không tìm thấy một sự thành thật nào, mặc dù Tường đã vô tình xác nhận sự tàn sát dân Huế là do hành động của “quân nổi dậy”. Ba chữ “quân nổi dậy” này cũng lại thể hiện một sự gian trá lấp liếm. Những nhân chứng sống chưa chết hết, họ vẫn còn tồn tại để chứng minh không có người dân nào nổi dậy trong biến cố Mậu thân tại Huế nói riêng và toàn thể miền Nam nói chung. Người ta chỉ thấy khi quân CS bắc Việt tiến vào thành phố và đám CS nằm vùng chạy ra theo đuôi tàn sát, thì toàn bộ người dân tất tưởi chạy về phía  quân đội VNCH  để tìm sự bảo vệ, che chở. Như vậy sự thật ở đâu? Sự thật ở trong long người dân hay trên cửa miệng của những tên ác qủy CSVN?…

Mặc dù năm nay đã 81 tuổi, mang một thân thể bệnh hoạn. Nhưng qua bức thư “xin lỗi” của Hoàng Phủ Ngọc Tường, người ta không tìm thấy một sự chân thành nào, ngược lại chỉ thấy toàn những lời nguỵ biện dể chạy tội cho sự dã man, tàn bạo của CSVN vả bè lũ tay sai “ăn cơm quốc gia, thờ ma CS” trong đó có bản thân đương sự. Tất cả những lởi lẽ tưởng như “xin lỗi” nhưng lại ngầm xác định những cái chết oan khiên của người dân Huế trong biến cố Mậu Thân không phải là tội ác diệt chủng mà là một “chiến thắng vĩ đại” của CSVN.

Cũng qua bức thư này, nhà văn Nguyễn Quang Lập đã đồng lõa cho đây là một sự thành thật, ông đã nhận định trên BBC như sau “Cá nhân tôi thấy ông Tường bây giờ xin lỗi là đã quá thành thật. Lẽ ra ông ấy chẳng cần phải xin lỗi vì đó là quan điểm hồi 1981. Lúc đó người ta còn hăng hái lắm. Bản thân tôi lúc đó nếu có ai hỏi tôi về vụ này thì tôi cũng nói như ông Tường”. 

Trên thực tế, hiếm có ai trách móc quá khứ khi chỉ vì những lời nói dối mù quáng trong nhất thời, nếu hiện tại biết giác ngộ để thành thật. Hơn nữa, cũng chẳng mấy ai quan tâm nhiều đến những lời nói dối lươn lẹo, trơ trẽn của CS, bởi đó chính là bản chất không thể thay đổi dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tuy nhiên, đứng trên cương vị và lương tâm của một người cầm bút đã được mệnh danh là nhà văn, ông Lập nhận định những lời ngụy biện luơn lẹo của Tường là ”quá thành thật” là một điều không thuyết phục để người dân miền Nam chấp nhận.

Theo thiển nghĩ của chúng tôi, thà rằng Hoàng Phủ Ngọc Tường đừng nói gì hết còn hay hơn, chẳng nói thì tất cả người dân Việt đều hiểu, sự nói dối lúc ấy là một điều tất yếu, không thể khác, không phải chỉ riêng Tường mà tất cả những tên CS hay CS nằm vùng đều như nhau. Vì đó là bản chất không phải là hiện tượng nhất thời để phải ngỡ ngàng hay ngạc nhiên.

Đọc kỹ bức thư cuối đời này mới thấy Tường không có chủ trương bày tỏ sự hối hận thực sự. Hình thức hối hận này chỉ mong tạo một tấm bình phong, cố gắng che đậy những tội ác của CSVN và đám tay sai nằm vùng như chính bản thân đương sự và đồng bọn mà thôi.

Phạm Thanh Phương

Bài này đã được đăng trong Đặc Biệt. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.