Thơ Ngô Minh Hằng về Thảm sát Mậu Thân

HUẾ ƠI BAO GIỜ RỬA ĐƯỢC HỜN OAN?

HUẾ ƠI! BAO GIỜ RỬA ĐƯỢC HỜN OAN?

(Tưởng niệm 50 năm biến cố Tết Mậu Thân 1968-2018. Một nén
hương lòng tưởng nhớ Anh Linh Quân-Dân-Cán-Chính VNCH bị CS tàn sát tại miền Nam VN trong Tết Mậu Thân và là giọt lệ riêng cho Huế.)

Anh ơi, Anh ngủ đã lâu

Dậy nghe em kể nỗi sầu Việt Nam

Từ anh nhắm mắt hờn oan

Là em suối lệ chan chan đường trần

Mình đang vui Tết Mậu Thân

Mừng nhau thêm tuổi, môi gần bên môi

Bỗng đâu đạn xé ngang trời

Bỗng đâu người đến trói người đem đi…

Đất trời ngút lửa âm ty

Thịt rơi máu đổ hiểm nguy tứ bề

Thương anh gan ruột não nề

Chờ anh không thấy anh về…giờ đây…

Em ôm một nắm xương gầy

Từ mồ tập thể chất đầy hờn oan

Anh ơi Gia Hội, Từ Đàm

Xuân Đại, Phú Thứ, Phủ cam, Đá Mài

Mậu Thân đau vết thương dài

Vòng tang chẳng kín thi hài Huế ơi…

Em kêu không thấu đến trời

Kìa, sao anh chẳng một lời cùng em?

Hai tay ôm nắm xương mềm

Em bơ vơ quá trên thềm cát nâu…

Huế buồn hằn vết thương sâu

Bao nghìn thi thể, bao đầu trắng tang

Con thơ đôi mắt ngỡ ngàng

Nhìn di ảnh bố hoang mang, nghẹn ngào

Anh đi, đi dễ thế sao

Ngày xuân bỗng hóa máu đào, biển dâu

Anh đi đâu, anh về đâu

Dậy nghe em nói đôi câu đã nào

Anh đi không kịp vẫy chào

Dã tâm, người đẩy anh vào vô minh!

Ta còn đây đoạn đường tình

Anh ơi, ai bắt đôi mình lìa nhau ?!

Ai đem cán cuốc đập đầu

Ai xô anh xuống hố sâu anh đào…?

Ngày xuân hồng giấc chiêm bao

Huế ơi ai buộc tang vào mùa Xuân !?

 *

Cũng ai, nay lại bất nhân

Mừng ngày chiến thắng Mậu Thân hở Trời !

Năm mươi năm lệ vẫn rơi

Đảng mừng ngày đảng giết người Việt Nam !!!

Huế ơi, Cồn Hến, Phủ Cam

Bao giờ rửa được hờn oan cho người ???

Ngô Minh Hằng

MẬU THÂN, VẾT THƯƠNG THẾ KỶ

(Tưởng niệm 40 năm biến cố Mậu Thân)

Bốn mươi năm trước, một mùa xuân

Khắp nẻo thôn xa đến phố gần

Dân dã nôn nao mong hưởng Tết

Lính chờ hưu chiến, phút dừng quân

*

Hỡi ơi, Xuân ấy có đâu ngờ

Súng nổ điên cuồng, nát giấc mơ …

Thành phố hoang tàn theo pháo giặc

Mùa xuân tắm máu giữa giao thừa !!!

 *

Tại sao tàn nhẫn giết dân tôi ?

Hưu chiến vì đâu máu đỏ trời !

Tập thể một mồ, ngàn xác chết

Xác già, xác trẻ, xác nằm nôi !!

 *

Mùa Xuân sao nỡ giết dân tôi ?

Cả triệu sinh linh chết ngậm ngùi

Từ trẻ đợi giờ khoe áo mới

Đến già đang ước bữa cơm vui ..

 *

Mùa Xuân, ai đã giết dân tôi ?

Một nửa quê hương khói lửa vùi

Ai pháo vào dân, vào bịnh xá

Vào trường, vào chợ, viện mồ côi ?!

 *

Ôi tang thương ấy bởi vì đâu

Sao chọn ngày xuân dựng thảm sầu ?!

Để mãi Mậu Thân dòng uế sử

Cho đời nguyền rủa đến ngàn sau !

 *

Xuân này là đã bốn mươi xuân

Nỗi hận niềm đau vẫn bội phần

Hằn dấu vết thương, đen thế kỷ

Mậu Thân, tội ác của vô thần !

*

Bao nhiêu oan khuất vẫn còn đây

Hận bốn mươi năm chửa lấp đầy

Chẳng lẽ cúi đầu than khóc mãi

Quê hương đang đợi cuộc vần xoay …

*

Hỡi nào toàn quốc đứng vùng lên

Nhân bản, yêu thương dựng lại nền

Dân chủ, công bình xin kiến tạo

Ngàn đời hiển hách giống Rồng Tiên

*

Đừng ngần ngại nữa, góp bàn tay

Cứu chính đời ta khỏi đọa đày

Và cứu dân lành trong đáy ngục

Bạo quyền lừa mị bấy lâu nay …

 *

Cứu quê cho hết vặn mình đau

Và Mậu Thân xưa bớt hận sầu

Tiễn những hồn oan về cõi tịnh

Cờ Vàng công chính để muôn sau …

Ngô Minh Hằng

CHO EM VÀ MÙA XUÂN ĐAU THƯƠNG
MẬU THÂN MỘT CHÍN SÁU TÁM

Khi xưa xuân về trời xanh mây cao

Chim muông ân cần trao nhau lời chào

Muôn hoa tưng bừng lòng dâng niềm vui

Quê hương vào xuân cờ bay vàng trời

                         *

Hồn xuân bao la, hân hoan vầng dương

Tim non chan hòa lời yêu chân phương

Tình xuân êm đềm trong như trăng ngàn

Và em ngây thơ hồn nhiên nồng nàn

                         *

Ôm hoa theo chồng thuyền em vu qui

Và tôi chinh nhân xa xôi biên thùy

Rồi mùa xuân buồn trên quê hương ta

Vì ai xâm lăng làm đau sơn hà ….

                         *

Ai làm mùa xuân hờn oan mênh mông

Xương vùi rừng sâu, xương phơi trên đồng

Mồ nằm bên mồ, mồ chôn trăm thây

Mồ bên đường làng, mồ trên nương cày

                         *

Tôi nghe tin buồn em ôm con thơ

Tìm nơi bình yên cho con, nào ngờ

Người ta điên cuồng và đau thương thay

Em trên đường quê, thây phơi bao ngày !!!

                         *

Ôi con tim nào em ơi không đau

Khi em ra đi và quê ta sầu

Ôi trời gần không, sao người tàn hung

Người xô con người vào nơi muôn trùng

                           *

Hôm nay xuân về, nhìn xuân, đau thương

Thương em vô vàn và thương quê hương

Bao mùa xuân buồn nương thân quê người

Tôi mơ ngày về huy hoàng em ơi

                         *

Và mơ san bằng xuân nào chia ly

Vì ai da vàng nhưng tim màu chì

Cho mùa xuân về vơi đi đau thương

Cho môi em cười, quên bao oan hờn …

Ngô Minh Hằng

Bài này đã được đăng trong Đặc Biệt. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.