PTP: 50 năm thảm sát Mậu Thân

Tưởng Niệm Một Mùa Xuân

(Tưởng niệm 50 năm Tết Mậu Thân 1968-2018)

Phạm Thanh Phương

Năm nay xuân lại về bình thường như mọi năm, trong tâm hồn ly hương vẫn vương vấn, hoài niệm, nhiều cảm xúc với những không khí hạnh phúc nồng nàn của những mùa xuân quá khứ trước năm 1975. Ngoài những nhớ nhung, nuối tiếc, trăn trở trong hoài vãng, đặc biệt năm nay lại là mùa xuân năm 2018 Một mùa xuân gợi lại biết bao nhiêu kỷ niện đau thương, một mùa xuân phản bội dân tộc, phản bội tổ tiên của CSVN cách đây năm mươi năm “Xuân Mậu thân 1968….

Đã năm mươi năm trôi qua, thời gian đã quá đủ để cho hai thế hệ trưởng thành, thời gian tưởng chừng như cũng tạm đủ để người ta có thể quên đi tất cả những quá khứ, sống trọn với hiện tại và hướng về tương lai… Nhưng đứng trước hoàn cảnh của một Quê Hương tan hoang khốn khổ, thì khó ai có thể đành lòng chối bỏ quá khứ, dù vàng son hay những uất nhục đau buồn Nhân sinh phi thảo mộc, bất khả bất tri tình”. Chính vì cái tri tình ấy mà mỗi lần tết đến đã gợi lại trong lòng người dân Miền Nam nói chung và người Tỵ Nạn nói riêng những hình ảnh kinh hoàng đẫm máu và nước mắt…. Năm nay, có lẽ tất cả mọi người tỵ nạn chúng ta cùng nhớ về một cái tết tang thương đã tạo ra biết bao nhiêu oan hồn, uổng tử, tức tưởi bởi sự khát vọng tham tàn mà CSVN gọi là trận “Tổng Công Kích” năm xưa..

Trong cái tết năm ấy, CSVN đã lợi dụng truyền thống linh thiêng của dân tộc và sự quân tử của quân dân miền Nam trong hiệp định hưu chiến ba ngày tết, ra tay thi hành thủ đoạn đốn mạt, khát máu “Tổng công kích” để giết hại dân lành…

Không ai học được chữ ngờ, tất cả Quân Dân Miền Nam đã nghĩ rằng, dù CS có tàn ác đến đâu thì cũng còn lại một chút gì gọi là nhân tính, nghĩ đến Tổ tiên, Văn hóa truyền thống, tất nhiên chúng cũng sẽ tôn trọng những ngày Tết linh thiêng của dân tộc Nhưng tất cả đều đã lầm, chúng là một thứ phi Tổ Quốc, phi dân tộc và tất nhiên phi văn hóa và phi nhân tính…

Đã từ lâu, từ khi đi theo tiếng gọi của chủ thuyết vô luân, không tưởng thì CSVN đã biến chất để trở thành một loài thú hoang dã, hay nói đúng hơn là một loại qủy khát máu trong nhân gian…. Vì thế, cuộc xâm lăng mà chúng mệnh danh là cuộc Tổng công kích” chính là một cuộc Tổng Mưu Sát, mặc dù tình hình lúc ấy, chúng thừa biết rằng cưỡng chiếm miền Nam là một chuyện bất khả thi. Tuy biết thế, nhưng với bản chất cuồng bạo và khát máu, bọn lãnh đạo miền Bắc vẫn tiếp tục thi hành với âm mưu trong chủ đích tiêu diệt bớt người dân miền Nam, luôn thể tiêu diệt cái lực lượng ngu xuẩn gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, thành phần nằm vùng “Ăn cơm Quốc Gia thờ ma CS”, hầu có thể diệt trừ hậu hoạ, bởi lẽ lúc ấy, CS Hà Nội nhận thấy MTGPMN đã bành trướng và có phần muốn hành động riêng rẽ, mang tính cách độc lập tự trị, không còn trung thành tuyệt đối với CS Hà Nội như lúc trước.

Để thực hiện âm mưu này, đám lãnh đạo miền Bắc đã lừa ngay chính bộ đội của họ, những bộ đi tham gia mặt trận không biết mình đang đóng vai trò của những con thiêu thân thật tội nghiệp… Khi ra đi, bộ đội được tuyên truyền chắc chắn sẽ thắng, lãnh đạo đã nắm vững lòng dân miền Nam, cứ yên tâm chiến đấu, khi tấn công vào các tỉnh thành miền Nam, sẽ dễ dàng và nhẹ nhàng như thế chẻ tre, toàn thể nhân dân miền Nam đang khắc khoải đón chờ đón, họ sẽ “hồ hởi phấn khởi” tiếp đón nồng hậu, cưu mang và làm hậu thuẫn vững chắc… Đến khi tiến vào thành phố họ mới biết đã bị lừa, họ không thấy ai đón tiếp họ, chỉ thấy người dân tất tả ngược xuôi chạy theo quân đội VNCH để tìm sự che chở bảo vệ… Họ ngỡ ngàng và bơ vơ, không định hướng được mình đang ở đâu, ngơ ngác như bầy thú hoang lạc lõng. Vì thế, khi gặp sự phản công của quân đội VNCH, họ bắn phá bừa bãi như những con thú điên dại, tàn sát dân lành bằng những hành động dã man tàn bạo còn hơn Đức Quốc Xã khi xưa…

Mặc dù kết quả mà Công Sản bắc Việt có được là một sự thất bại năng nề, nhưng cũng đã đạt được một phần mục đích là đã giết được khá nhiều người dân miền Nam và làm suy giảm tiềm năng của cái gọi là MTGPMN, buộc phải trung thành tuyệt đối trở lại, bởi đa số lực lượng nằm vùng đã bị lộ diện và bị tiêu diệt…

Sau khi đẩy lui cộng quân và ổn định tình hình, được biết tại Sàigòn và các tỉnh lận cận, đa số dân chúng bị chết bởi Hỏa tiễn 122 ly và 130 ly của Cộng quân bắn bừa bãi vào thành phố… Riêng tại Huế, theo tài liệu của các hãng thông tấn ngoại quốc ghi nhận, đã có hơn 5000 thi hài đựơc đào lên trong những nấm mồ tập thể, đó là chưa kể hơn 2000 người được ghi nhận là mất tích vì không tìm thấy xác… Những người dân lành này không phải bị giết bằng súng đạn ồn ào, họ chết rất im lặng trong quằn quại bằng những vũ khí thô thiển như mã tấu, búa, rìu, cuốc, xẻng… Có nhiều người bị chôn sống một cách dã man và được chôn giấu rất bí mật… Nếu không nhờ những Hồi Chánh viên hướng dẫn, có lẽ cũng chẳng ai tìm ra xác họ… Điều dã man nhất là đa số nạn nhận không phải là quân, cán, chính thuộc chế độ miền Nam, mà họ là những thầy giáo, tu sĩ, sinh viên, học sinh, ông già, bà cả, kể cả phụ nữ và trẻ em cũng không thoát. Như vậy thử hỏi CSVN, những nạn nhân này họ có tội tình gì???

Cho mãi đến bây giờ, trải qua nửa thế kỷ, dù thời gian đã làm biến đổi tất cả, nhưng trong ký ức người dân Miền Nam không bao giờ có thể quên được những hình ảnh đau thương dã man đầy máu tanh mà bọn CSVN đã tạo nên cho dân tộc trong những ngày tết Mậu Thân năm xưaNhững chứng tìch mày đã làm mờ đi hình ảnh của Hitler, bởi Hitler không giết người đồng chủng như CSVN…. 

Tết năm nay cũng là một cái tết của ký ức, tất cả như một cuốn phim tài liệu đượïc chiếu chậm rõ rệt những đau thương, mất mát của dân tộc qua hình ảnh một Tết Mậu Thân năm nào mà tưởng chừng như mới hôm qua…. Oan hồn của những nạn nhân năm xưa trong vụ mưu sát tết Mậu Thân, đặc biệt tại Huế và tất cả những u hồn còn vất vưởng nơi nhà tù, trong rừng sâu, trên hoang đảo và giữa lòng đại dương cũng đang trừng mắt hướng về một Quê Hương khốn khổ, điêu tàn dưới chế độ phản phúc, phi nhân CSVN…

Nơi đây, trong thân phận một kẻ lưu vong, xin kính cẩn tưởng nhớ đến tất cả đồng bào đã vĩnh viễn ra đi một cách tức tưởi dưới bàn tay khát máu của bọn CSVN… Và cũng xin cúi đầu dâng lên một nén hương lòng, tưởng niệm những anh hồn chiến sỹ VNCH đã hy sinh trong công cuộc bảo quốc, an dân và xin tất cả hãy soi sáng cho chúng ta cùng hậu thế giữ vững niềm tin tranh đấu cho đến ngày quét sạnh hình bóng ma quái CSVN ra khỏi quê hương, mong rằng những linh hồn oan nghiệt ấy được siêu thoát và toàn dân được sống trong no ấm, an bình và hạnh phúc với một mùa xuân thực sự trên khắp nẻo đường đất nước…

Xuân Ký Ức

Xuân ký ức, cảnh hoang tàn máu lửa
Năm mươi năm vẫn âm ỷ trong lòng
Con mất cha, mất mẹ, vợ mất chồng
Là chứng tích, loài tham tàn, máu lạnh

Chuyện xứ Huế nỗi buồn đau canh cánh
Bao oan hồn, chặt cứng cửa âm cung
Chẳng hẹn nhau, nhưng vẫn được thác chung
Ôi! Khủng khiếp, nấm mồ chôn tập thể

Họ gần xa, cháu con cùng dâu rể
Chen chúc nhau, thờ thẫn chốn cửu tuyền
Nợ hồng trần, trút sạch mối nhân duyên
Bàn tay máu, lão Hồ đưa tử lộ

Năm mươi năm trôi qua lòng vẫn nhớ
Ôi niềm đau máu lửa, tỏa ngút trời
Tiếng dân lành than khóc ngập nơi nơi
Trong ký ức, niềm đau hoài vang vọng

Phạm Thanh Phương

Bài này đã được đăng trong Đặc Biệt. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Mời bạn Góp Ý

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s