Tư cách của Nhật Tiến

Kính thưa Quý vị,

Cuối năm 2016, nhà văn Nhật Tiến cho phổ biến cuốn “Từ Nhóm Bút Việt đến Trung Tâm Văn Bút Việt Nam 1957-1975”, trong đó có đoạn chất vấn ông Viên Linh, về hai cáo buộc đối với nhà văn Thanh Lãng và Phạm Việt Tuyền. Việc này đã tạo nên sóng gió trên các diễn đàn trong suốt nhiều tháng qua. Tưởng sự việc như vậy đã đủ, không ngờ ngày 14 tháng 1 vừa qua, Nhật Tiến lại “tiếp tục leo thang” gây phân hoá giữa những người cầm viết, phổ biến “Thư ngỏ gửi toàn thể các Văn Hữu quanh chuyện Trung Tâm Văn Bút (1957-1975)”.

Đọc Thư Ngỏ, một câu hỏi quan trọng cần được đặt ra: Ông Nhật Tiến có tư cách để yêu cầu ông Viên Linh, trưng bằng cớ về hai chuyện này không? Câu trả lời của chúng tôi là KHÔNG! 

Trả lời như vậy nên chúng tôi tin rằng, khi đề cập đến 2 cáo buộc của Viên Linh trong cuốn “Từ Nhóm Bút Việt đến Trung Tâm Văn Bút Việt Nam 1957-1975”, cũng như hành động “tiếp tục leo thang” qua Thư Ngỏ ngày 14 tháng 1, Nhật Tiến đã làm mất đi ý nghĩa cao quý, “lưu trữ lại cho các thế hệ sau những hoạt động văn hóa của các bậc tiền bối”, được ông tung hô. Không những thế, qua việc làm đó, Nhật Tiến còn cho người đọc thấy rõ ràng hơn, “nhà văn của tuổi thơ Nhật Tiến” thời trước 1975, sau thời gian gần gũi “chợ cá VC”, được VC huấn luyện, nhồi sọ, đã thực sự trở thành “đặc công văn hoá VC”, trong kế hoạch gây phân hoá người Việt hải ngoại và chạy tội cho VC.

Sau đây, kính chuyển tới Quý vị bài viết của chúng tôi, với ước vọng, được sự quan tâm, chia sẻ và phổ biến. Nếu Quý vị nhận được email này hơn một lần, xin thông cảm; nếu phiền lòng, xin thứ lỗi và email về huunguyen@saigontimes.org.

Trân trọng,
Hữu Nguyên
LOGO CDM ORIGIN.jpg

Nhật Tiến, “nhà văn của tuổi thơ trước 75” thành “đặc công văn hoá VC”

Hữu Nguyên (huunguyen@saigontimes.org)

Nhật Tiến, nhà văn của tuổi thơ trước 1975 nay trở thành “đặc công văn hoá VC” tại hải ngoại (phải); và em trai Nhật Tuấn, bộ đội VC xâm lăng Miền Nam “đi xe commăng ca đến thăm Nhật Tiến” vào tháng 5 năm 1975, đồng thời là văn nô VC được Nhật Tiến thừa nhận “nổi tiếng từ trước năm 1975”.

Ngày 14 tháng 1 năm 2017, nhà văn Nhật Tiến phổ biến “Thư ngỏ gửi toàn thể các Văn Hữu quanh chuyện Trung Tâm Văn Bút (1957-1975)” (nhat-tien-thu-ngo). Mở đầu ông viết:

[trích nguyên văn]

Gần cuối năm 2016, tôi có biên soạn và cho ấn hành cuốn “Từ Nhóm Bút Việt đến Trung Tâm Văn Bút Việt Nam 1957-1975” nhằm mục đích lưu trữ lại cho các thế hệ sau những hoạt động văn hóa của các bậc tiền bối như Nhất Linh, Đỗ Đức Thu,Vũ Hoàng Chương, Vương Hồng Sển, Đào Đăng Vỹ, Hồ Hữu Tường, Tam Lang Vũ đình Chí, LM Thanh Lãng, Phạm Việt Tuyền …cùng hàng trăm hội viên Văn Bút khác.

Trong khi đi tìm tài liệu cho cuốn sách này tôi phát hiện là ông Viên Linh đã tiết lộ hai chuyện động trời trong bài viết của ông, in trong cuốn “Chiêu Niệm Văn Chương- Vũ Hoàng Chương Lịch Sử Thơ” do báo Khởi Hành ấn hành năm 2000”. Hai chuyện ấy là:

1) Trung Tâm Văn Bút Việt Nam đã do Việt Cộng điều hành, qua bàn tay Thanh Lãng, Phạm Việt Tuyền.

2) GS Phạm Việt Tuyền, Tổng Thư Ký Văn Bút sau 1975 bận rộn đặt bàn giấy đăng ký các “nhà văn Ngụy”, trước khi chịu đói không nổi, phải bỏ Sài Gòn chạy qua Pháp.

Để bảo vệ danh dự cho hai thành viên nòng cốt của Văn Bút cùng đã quá cố và nhất là không muốn các thế hệ sau có cái nhìn lầm lạc về một tổ chức văn hóa vốn quy tụ hầu hết các nhà làm văn hóa lão thành đã tổn hao nhiều công sức đóng góp cho nền văn hóa miền Nam VN trong gần 20 năm trời ròng rã (1957-1975), tôi đã yêu cầu ông Viên Linh, chủ nhiệm báo Khởi Hành hãy trưng bằng cớ cụ thể.

Cho đến nay Viên Linh đã không trả lời được về những điều do ông cáo buộc kể trên.

[hết trích]

Đọc Thư Ngỏ, một câu hỏi quan trọng cần được đặt ra: Ông Nhật Tiến có tư cách để yêu cầu ông Viên Linh, trưng bằng cớ về hai chuyện này không? Câu trả lời của chúng tôi là KHÔNG!

Trả lời như vậy nên chúng tôi tin rằng, khi đề cập đến 2 cáo buộc của Viên Linh trong cuốn “Từ Nhóm Bút Việt đến Trung Tâm Văn Bút Việt Nam 1957-1975”, cũng như hành động tiếp tục leo thang qua Thư Ngỏ ngày 14 tháng 1, Nhật Tiến đã làm mất đi ý nghĩa cao quý, “lưu trữ lại cho các thế hệ sau những hoạt động văn hóa của các bậc tiền bối”, được ông tung hô. Không những thế, qua việc làm đó, Nhật Tiến còn cho người đọc thấy rõ ràng hơn, “nhà văn của tuổi thơ Nhật Tiến” khi sống dưới chế độ tự do của VNCH thời trước 1975; sau thời gian gần gũi “chợ cá VC”, được VC huấn luyện, nhồi sọ, đã thực sự trở thành “đặc công văn hoá VC”, trong kế hoạch gây phân hoá người Việt hải ngoại và chạy tội cho VC.

Sau đây là lý do và bằng chứng cho câu trả lời của chúng tôi.

Thứ nhất, Nhật Tiến là một trong những người cầm viết đầu tiên tại hải ngoại, thực hiện chủ trương giao lưu với VC. Bằng chứng, khi được bà Tà Cúc phỏng vấn, Nhật Tiến trả lời: “Hợp Lưu chỉ là cái tên tờ báo mà khoảng giữa năm 1991,  khi chuẩn bị ra số đầu, họa sĩ Khánh Trường đã làm maquette với tên “Giao Lưu” . Tôi đề nghị lấy tên “Hợp Lưu” để giảm thiểu cái ý nghĩa giao dịch hướng về trong nước, và anh Khánh Trường đã đồng ý đề nghị này”. (ta-cuc-phong-van-nhat-tien)

Câu trả lời của Nhật Tiến cho thấy 2 điểm quan trọng: Một, ngay từ giữa năm 1991, Nhật Tiến đã thực hiện chủ trương giao lưu với VC. Vậy trước 1991 bao lâu, Nhật Tiến đã tình nguyện hoặc được móc nối thực hiện chủ trương giao lưu với VC? Hai, quan trọng và nguy hiểm hơn, Nhật Tiến đã khôn ngoan che đậy dụng tâm giao lưu với VC, bằng cách thay tên “Giao Lưu” bằng “Hợp Lưu” để giảm thiểu cái ý nghĩa giao dịch hướng về trong nước như Nhật Tiến đã vô tình thú nhận với bà Tà Cúc.

Thứ hai, cũng trong bài phỏng vấn của bà Tà Cúc, Nhật Tiến cho biết, “tôi đã in chung với Nhật Tuấn một tuyển tập truyện ngắn, mang tên Quê Nhà, Quê Người, ấn hành ở trong nước vào khoảng đầu thập niên 90”. Ông giải thích: “Lúc bấy giờ Nhật Tuấn đang làm nhà xuất bản Văn Học ở trong nước và cậu ấy cũng đã là một cây bút nổi tiếng từ trước năm 1975. Cậu ấy đề nghị là “Bây giờ anh em mình hợp tác in chung một cuốn. Anh viết những chuyện xảy ra ở hải ngoại và em viết những chuyện xảy ra ở trong nước. Những chuyện xảy ra ở hải ngoại thì gọi là “Quê người”, và những chuyện ở trong nước thì gọi là “Quê nhà”. Đó là tên truyện “Quê nhà, quê người” ra đời trong hoàn cảnh đó”.

Việc làm và lời giải thích của Nhật Tiến cho thấy, mặc dù có anh ruột là Nhật Tiến vô Nam, Nhật Tuấn vẫn là người được VC ưu dãi nhờ Nhật Tuấn “là một cây bút nổi tiếng từ trước năm 1975”. Nên nhớ, xưa nay những người cầm viết dưới chế độ VC luôn tự coi mình là THẰNG HÈN (như Tô Hải). Nhất là giai đoạn trước 1975, người cầm viết thường tự coi mình là kẻ tiếp tay VC tạo ra bánh vẽ và gây tội ác trong cuộc chiến tranh xâm lăng Miền Nam (như Chế Lan Viên).

Cho tới năm 2005, sau nhiều lần sửa đổi nhằm che đậy bàn tay lông lá của đảng, Điều Lệ của Hội Nhà Văn VC vẫn còn ghi rõ trong Điều 2, mục 3: “Hội Nhà văn Việt Nam đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; Hội hoạt động theo đường lối văn hóa văn nghệ của Đảng; chịu sự quản lý của Nhà nước và tuân thủ theo quy định của pháp luật nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.” (xin click vô đây coi nguyên văn)

Thực tế, dưới chế độ CS toàn trị suốt hơn nửa thế kỷ qua, bên cạnh giai cấp thống trị gồm các đảng viên cộng sản, hầu hết những nhà văn nhà báo VC cũng là những kẻ đồng loã, tích cực tiếp tay VC gây nên những tộc ác kinh thiên động địa cho dân tộc VN. Nhất là những nhà văn có công xâm lăng Miền Nam và được VC ưu đãi như Nhật Tuấn. Như vậy, trong giai đoạn VC xâm lăng Miền Nam trước 1975, Nhật Tuấn, em trai của Nhật Tiến đã “là một cây bút nổi tiếng” của chế độ VC, thì NỔI TIẾNG như thế nào? Và vì sao?

Theo tài liệu trên net, Nhật Tuấn có nhiều năm làm công nhân đào đường rồi làm trinh sát công binh trong thời VC xâm lăng Miền Nam. Sau 1975, ông giải ngũ, về làm cán bộ biên tập Nhà xuất bản Văn Học VC. Thấy ông có công lao và năng khiếu văn chương, VC cho ông đi học tại chức khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp. Tốt nghiệp, ông được nhà văn đại tá VC Hoàng Lại Giang giúp chuyển về NXB Văn học. Hoàng lại Giang còn là người ơn rất nhiều việc lớn sau này của Nhật Tuấn.  (xin click vô đây coi nguyên văn)

Được biết, Hoàng Lại Giang, đại tá VC, tên khai sinh là Nguyễn Văn Bé, sinh năm 1938 tại Bình Định, theo VC từ bé, năm 1955 theo VC tập kết ra Bắc, học ở trường Học sinh Miền Nam. Năm 1960, ông vào học khoa văn Đại học Tổng hợp Hà Nội. Năm 1965, ông ra trường, về công tác ở NXB Văn Học. Năm 1977, ông vào Saigon, làm biên tập – phụ trách chi nhánh NXB Văn học phía Nam. (xin click vô đây coi nguyên văn)

Qua câu trả lời của Nhật Tiến và những điều vừa trình bầy, ta có quyền tin, Nhật Tuấn là đảng viên CS và là công cụ sắc bén của chế độ CS, được CS ưu đãi. Và chắc chắn, việc in ấn tác phẩm “Quê Nhà, Quê Người” tại VN của hai anh em Nhật Tiến và Nhật Tuấn, đã chịu sự chỉ đạo với “nhiều ơn huệ” của nhà văn đại tá VC Hoàng Lại Giang.

Thứ ba, cũng trong bài phỏng vấn của bà Tà Cúc, Nhật Tiến đã biện minh cho việc làm của ông, “Tôi gom một số truyện đã viết ở hải ngoại và được đăng rất nhiều trên báo chí ở hải ngoại và đưa cho Tuấn, để in ra, chứ hoàn toàn không có một chính sách, một chủ trương hay một kế hoạch nào tiến hành trong việc giao lưu mà có lợi cho cộng sản cả”.

Biện minh của Nhật Tiến cho thấy, ông đã ngây thơ (?) không thấy được âm mưu của VC trong kế hoạch, từng bước xoá bỏ ranh giới giữa những người cầm viết VC và những người cầm viết đang tỵ nạn CS tại hải ngoại. Sự thực, ở thập niên 1990 đang hấp hối chờ chết, VC chỉ cần sự hiện diện tên tuổi của những nhà văn, nhà thơ tỵ nạn CS, trong các tác phẩm do VC xuất bản tại VN. Như vậy cũng đủ để VC tuyên truyền, tạo uy tín và chính danh cho VC đối với người Việt trong nước, đồng thời gây phân hoá trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Đó là mục đích để VC chấp thuận cho in ấn “Quê Nhà, Quê Người”. Và VC đã thành công trong mục đích này, với sự tiếp tay của Nhật Tiến.

Nên nhớ, suốt thời gian hơn nửa thế kỷ qua, dưới chế độ VC, hàng ngàn nhà văn nhà báo đã không dám viết, hoặc viết nhưng không dám xuất bản. Đơn cử, Tô Hải, sinh năm 1927, theo VC từ năm 1945, đảng viên CS năm 1949, đóng góp nhiều công lao cho VC trong cuộc xâm lăng Miền Nam với nhiều huân chương, vậy mà khi viết xong hồi ký Thằng Hèn vào năm 2000, đã phải giấu nó đi và “cẩn thận ghi thêm một dòng ở ngoài bìa “Để xuất bản vào năm 2010”, như một lời di chúc dặn vợ con, khi tôi đã… chết!”

Trả lời phỏng vấn của bà Tà Cúc, chính Nhật Tiến cũng thừa nhận “TUYỂN TẬP VĂN CHƯƠNG HẢI NGOẠI do nhà Tân Thư của họa sĩ Khánh Trường hợp tác với nhà xuất bản Văn Học ở trong nước, có sự tham gia của 35 ngòi bút đang sống ở hải ngoại tại nhiều nơi trên thế giới”, nhưng vì Khánh Trường đòi hỏi không sửa chữa, dù chỉ một chữ, nên “chính quyền trong nước đã ngăn cấm không cho Tuyển Tập được ấn hành dù nó đã sẵn sàng để xếp chữ và lên khuôn”. Điều này đủ thấy, khi VC chấp thuận cho in và phát hành tại VN, cuốn “Quê Nhà, Quê Người”, Nhật Tiến đã ngoan ngoãn chấp nhận làm công cụ của VC như thế nào.

Qua lời biện minh ngây thơ của Nhật Tiến, và những gì vừa trình bầy, cùng thực tế tang thương quá hiển nhiên của xã hội VN dưới chế độ VC độc tài suốt mấy chục năm qua, ta không thể không hỏi: Nhật Tiến, một nhà văn gốc Bắc di cư, nay đã ở tuổi ngoài 80, quả thực ngây thơ không hiểu được việc làm tội lỗi và phản bội của ông, hay ông chỉ giả vờ ngây thơ, nhằm che đậy vai trò giao lưu văn hóa với mục đích làm tay sai cho Đảng và nhà Nước CS?

Trả lời câu hỏi này một cách công bằng, chúng tôi nghĩ, Nhật Tiến chỉ giả vờ ngây thơ. Vì như đã trình bầy, ngay phần đầu bài phỏng vấn của bà Tà Cúc, Nhật Tiến đã vô tình thú nhận với bà Tà Cúc, dụng tâm đầy khôn ngoan xảo quyệt của ông, khi ông che đậy âm mưu giao lưu với VC, bằng cách thay tên “Giao Lưu” bằng “Hợp Lưu” để giảm thiểu cái ý nghĩa giao dịch hướng về trong nước.

Tóm lại, nếu Nhật Tiến đã chọn con đường hoà hợp hoà giải với VC, trong suốt mấy chục năm qua, ông không có tư cách, chất vấn thi sĩ Viên Linh, cũng như bất cứ người Việt tỵ nạn CS nào, về bất cứ vấn đề gì liên quan đến lập trường và chính nghĩa của VNCH. Ông cũng không được phép lợi dụng danh nghĩa nhà văn, hoặc nhân chứng dưới thời VNCH, để viết sách xuyên tạc lịch sử, bôi nhọ VNCH và chạy tội cho VC và những kẻ nằm vùng cho VC. 

Hữu Nguyên (huunguyen@saigontimes.org)

Bài này đã được đăng trong Đặc Biệt. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.