Xóa Quốc Hận 30-4 bằng Ngày Tỵ Nạn?

Xóa Quốc Hận 30-4 bằng Ngày Tỵ Nạn? CĐNVTD/NSW không chọn “Ngày Tỵ Nạn”

Hữu Nguyên

SGT-QUOC-HAN-2005-PAGE 01

Trang nhất báo SGT số 410, ngày 5/5/2005: Tưởng niệm 30 Năm Ngày Quốc Hận

Kính thưa Quý đồng hương. VC biết rõ những tội ác tầy trời chúng đã gây ra cho dân tộc VN, và hiểu rõ sức mạnh đấu tranh của người Việt yêu tự do trên toàn thế giới mỗi khi bước vào Tháng 4 Quốc Hận, nên trong suốt thời gian nhiều thập niên qua, VC đã thực hiện mọi mưu mô, thủ đoạn nhằm xóa bỏ ngày Quốc Hận. Để thực hiện âm mưu xóa bỏ ngày Quốc Hận, VC đã giật dây tay chân, mạo nhận đại diện cộng đồng người Việt, lợi dụng sự ngây thơ của chính giới bản xứ, vận động hội đồng thành phố địa phương, hoặc quốc hội tiểu bang, liên bang,… thông qua những quyết nghị, công nhận ngày 30-4 là ngày yêu hòa bình, ngày tìm tự do, ngày nhân quyền… Mặc khác, VC giật dây những tổ chức nằm vùng vận động người Việt đồng hóa ngày 30-4 với những khái niệm cao quý như ngày tự do, ngày yêu nước, ngày Việt Nam Cộng Hoà… Phải chăng đó là kết quả của những vận động nhằm biến Tháng Tư Quốc Hận thành Tháng Tư Xanh, Ngày Quốc Hận 30-4 thành Ngày Tỵ Nạn, Ngày Thuyền Nhân, Ngày Tranh Đấu Cho Tự Do? Phải chăng đó là kết quả của việc vận động chọn “Ngày Tỵ Nạn” thay cho Ngày Quốc Hận, được “Nhóm Vì Tự Do” thực hiện vào cuối năm 2005, đầu năm 2006? Phải chăng đó là kết quả việc GS Nguyễn Ngọc Bích và “Hiệp-hội Thương mại Á-châu ở Virginia” vận động để Lưỡng Viện Quốc Hội tiểu bang Virginia thông qua Quyết Nghị 455 “Chỉ-định ngày 30/4 năm 2013 và những năm kế-tiếp, là Ngày Công Nhận Nam Việt Nam ở Virginia”? Phải chăng, vì nhận rõ âm mưu xóa bỏ Ngày Quốc Hận của VC đằng sau Quyết Nghị 455, nên ông Đoàn Hữu Định, Chủ Tịch CĐVN vùng Hoa Thịnh Đốn, Maryland và Virgiania; và ông Tạ Cự Hải, Chủ Tịch LH Cựu Chiến Sĩ VNCH vùng Hoa Thịnh Đốn và Phụ Cận, đã có văn thư quyết định, “Không chấp nhận vấn đề biến ngày Quốc Hận 30/4 là Ngày Miền Nam VN”? Phải chăng, cũng trong âm mưu xoá bỏ Ngày Quốc Hận 30.4, ông Ngô Thanh Hải, Đảng trưởng Đảng Liên Minh Dân Chủ VN (với chủ trương bắt tay VC chống cái gọi là “hiểm hoạ bắc phương” do VC và TC nặn ra), đã khăng khăng một mực chọn 30.4 (ngày mà chính ông NTH cũng đồng ý là ngày Quốc Hận đau buồn của dân tộc VN) làm ngày vui mừng “hành trình tới tự do”? Và phải chăng cũng trong âm mưu xoá bỏ ngày Quốc Hận, nên một số nhà văn, nhà báo, hoặc cơ quan truyền thông Việt ngữ tại hải ngoại đã cùng tung hô quan niệm “30.4 chỉ là ngày Quốc Hận của Miền Nam, của VNCH, của những kẻ thua trận”?

Để thấy rõ âm mưu “xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4” bằng mọi giá của VC trong quá khứ, hiện tại và cả trong tương lai, đồng thời thấy được sức mạnh của tự do dân chủ và lập trường chống cộng trước sau như một của đồng hương tại NSW, Úc Châu, chúng tôi trân trọng giới thiệu cùng Quý đồng hương bài TƯỜNG THUẬT CHI TIẾT cách đây ngót 10 năm, được đăng trên báo Saigon Times Úc Châu, về phiên họp có giá trị lịch sử, được CĐNVTD/NSW triệu tập, tại Trung Tâm VH & SHCĐ NVTD NSW Úc Châu vào chiều 25.2.2006, mà kết quả: Mọi người đã đồng thuận quyết định bảo vệ Ngày Quốc Hận 30.4, nhất quyết không tham dự việc chọn Ngày Tỵ Nạn do “Nhóm Tự Do” khởi xướng. Ngay ở thời điểm ấy, chúng tôi đã kết luận ở cuối bài viết nguyên văn như sau: “Quyết định của CĐNVTD/NSW vào buổi chiều 25.2.2006 đã đóng vai trò quan trọng khiến CĐ Liên Bang Úc, và các tiểu bang. lãnh thổ, không tham gia cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn, khiến toàn bộ ý tưởng này bị dẹp bỏ, “Nhóm Vì Tự Do” cũng tan rã không kèn không trống. Tuy nhiên, mọi người Việt tại hải ngoại đều cảnh giác vì hiểu rằng, trong tương lai, VC sẽ vẫn tiếp tục âm thầm theo đuổi mục tiêu xóa bỏ ngày Quốc Hận 30-4 không ở hình thức này cũng ở hình thức khác, không ở nơi này cũng ở nơi khác…” (Saigon Times 2.3.2006).

Hy vọng, qua bài viết cộng với những gì đã và đang diễn ra, cộng tinh thần “ÔN CỐ TRI TÂN”, Quý đồng hương sẽ hiểu rõ, âm mưu xoá bỏ ngày Quốc Hận 30.4 đã được VC thực hiện bền bỉ và liên tục trong quá khứ, hiện tại và sẽ còn tiếp tục trong tương lai, ở Mỹ, Úc, Canada… qua những việc làm “khó hiểu” của vài cá nhân, tổ chức, trong cộng đồng người Việt hải ngoại.

SGT-QUOC-HAN-2005-PAGE-34-35

Trang 34-35 báo SGT số 410, ngày 5/5/2005: Tưởng niệm 30 Năm Ngày Quốc Hận

Đầu tháng 11 năm 2005, tại hải ngoại bỗng xuất hiện một tổ chức tự xưng là “Nhóm Vì Tự Do”, gồm có danh xưng một vài Cộng Đồng, Đoàn thể, như Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu, CĐ Người Việt Nam Cali, CĐ Người Việt Bắc Cali, CĐ Người Việt Houston, Ban Điều Hợp CĐ tại Đức, Liên Hội Người Việt tại Canada, Đảng Việt Tân, tổ chức Mạng Lưới Tuổi Trẻ Lên Đường… “Nhóm Vì Tự Do” này đã phổ biến rộng rãi một bức thư kêu gọi các Tôn Giáo, Cộng Đồng và Đoàn thể tích cực tham gia một cuộc Trưng Cầu Ý Kiến qua mạng internet để chọn một ngày làm Ngày Tỵ Nạn, trong số 4 ngày do Nhóm đưa ra: 30-4, 20-6, 20-7, và 14-11. Ngày sau đó, những nhân vật chủ chốt của đảng Việt Tân như Hoàng Cơ Định, Hoàng Thế Dân, hãng thông tấn VNN và đài phát thanh của đảng Việt Tân, cùng mạng lưới đảng Việt Tân ở các quốc gia, đều thi nhau lên tiếng vận động cho việc chọn Ngày Tỵ Nạn. Trước việc BCHCĐ/LB tự tiện ghi tên vô “Nhóm Vì Tự Do”, và tự tiện vận động chọn Ngày Tỵ Nạn, đông đảo đồng hương đã xôn xao bàn tán và phản đối. Vì vậy, CĐNVTD/NSW đã tổ chức một phiên họp đặc biệt vào ngày 25/2/2006 để lắng nghe và thảo luận về những điều được BS Nguyễn Mạnh Tiến và ông Đoàn Việt Trung trình bầy.

Đúng 2 giờ chiều ngày Thứ Bẩy, 25/2/2006, phiên họp đặc biệt do CĐNVTD/NSW triệu tập, bàn về 6 vấn đề, trong đó có vấn đề quan trọng, chọn Ngày Tỵ Nạn của “Nhóm Vì Tự Do”, đã khai mạc tại TTVH & SHCĐ, số 6-8 Bibbys Place,  Bonnyrigg(NSW Úc Châu),  với  sự tham dự đông đủ của các thành viên trong BCHCĐ, Hội Đồng Tư Vấn & Giám Sát, cùng đại diện các hội đoàn, đoàn thể, truyền thanh, báo chí tại NSW. Ngoài ra, buổi họp còn hân hạnh có sự tham dự của hai vị đại diện CĐNVTD/LBUC là BS Nguyễn Mạnh Tiến, Chủ Tịch, và ông Đoàn Việt Trung, Tổng Thư Ký. Chủ toạ phiên họp gồm có Luật sư Võ Trí Dũng, Chủ Tịch BCHCĐ; Ông Trần Nhân, Phó Chủ Tịch Nội Vụ; Luật sư Nguyễn Văn Thân, Phó Chủ Tịch Kế Hoạch; Anh Trần Huy, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ; Kỹ sư Nguyễn Văn Giáo, Phó Chủ Tịch đặc trách Văn Hoá; và cô Thùy Hương, Thủ Quỹ của CĐ.

Sau thời gian khoảng một tiếng đồng hồ, thảo luận 5 vấn đề nội bộ, buổi họp bước sang phần thứ 6, thảo luận về việc chọn Ngày Tỵ Nạn do “Nhóm Vì Tự Do” chủ xướng theo sáng kiến của Bs Nguyễn Mạnh Tiến và ông Đoàn Việt Trung. Vì đây là vấn đề tạo nhiều dị biệt, ngộ nhận trong cộng đồng người Việt hải ngoại suốt thời gian mấy tháng qua, nên cuộc thảo luận về vấn đề này đã vô cùng sôi nổi, kéo dài tới 2 tiếng đồng hồ, với sự tham dự đông đảo và tích cực của các thành viên trong cộng đồng, trong tinh thần dân chủ và tương kính, nói thẳng và nói thật, mà không sợ mất lòng, không sợ hiểu lầm.

Mở đầu cuộc thảo luận, LS Võ Trí Dũng, Chủ tịch CĐNVTD/NSW đã cho biết, qua cuộc hội thoại teleconference vào ngày Thứ Ba, 7/2/2006 vừa qua, CĐLB có đề cập đến việc thực hiện một cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn. Nhận thấy đây là một vấn đề quan trọng đã tạo nhiều ngộ nhận và dị biệt trong cộng đồng chúng ta, nên LS Võ Trí Dũng cùng quý vị trong BCHCĐNVTD/NSW đã tôn trọng nguyên tắc sinh hoạt dân chủ, sáng suốt trao việc thảo luận và quyết định chọn Ngày Tỵ Nạn cho các hội đoàn, đoàn thể trong cộng đồng người Việt tại NSW, qua một phiên họp. Và đó là lý do chính của buổi họp hôm nay. Tiếp đó, LS Võ Trí Dũng giới thiệu BS Nguyễn Mạnh Tiến và ông Đoàn Việt Trung trình bầy về nguyên do dẫn đến sáng kiến chọn Ngày Tỵ Nạn của “Nhóm Vì Tự Do”.

Trong phần trình bày của mình, BS Nguyễn Mạnh Tiến khẳng định: Điểm thứ nhất, đây là sáng kiến của CĐNVTD/LBUC. Sở dĩ có ý chọn một ngày như vậy là vì BS thấy có nhu cầu tâm linh của đồng bào, nhất là sau khi đảng CSVN đập bỏ hai tấm bia tưởng nhớ người tỵ nạn. Nhu cầu tâm linh đó là muốn có một ngày để tưởng nhớ tới những người đã chết mà thân nhân của họ không biết họ chết ngày nào, giờ nào, ở đâu. BS Tiến cũng nhấn mạnh, mục đích cuối cùng của việc chọn Ngày Tỵ Nạn là tạo thêm một dịp để mọi người nhớ đến tội ác CS và qua đó, duy trì, cũng cố tinh thần của người Việt tại Úc, cũng như trên thế giới để mọi người nhớ đến nguyên nhân dẫn đến những thảm kịch do CS gây ra. Và nhờ vậy, sẽ củng cố tinh thần đoàn kết đấu tranh của CĐ. BS Tiến cũng cho biết, “Nhóm Vì Tự Do” là một nhóm, một liên minh lỏng, cùng có cái tham vọng, cái giấc mơ, là tất cả các tổ chức, hội đoàn trên thế giới cùng cộng tác làm việc chung. Và nếu làm được cái chuyện chung đó, thì sẽ làm được các chuyện chung khác. BS Tiến cũng thẳng thắn thừa nhận, trong thời gian qua, đã có rất nhiều ngộ nhận quanh việc chọn Ngày Tỵ Nạn. Ví dụ, dư luận ở nhiều nơi trên thế giới nói rằng, đây là một âm mưu của đảng Việt Tân nhằm xoá bỏ tội ác của CS; nhằm làm giảm giá trị và ý nghĩa lịch sử của ngày 30-4; hoặc có người cho rằng, CĐNVTDUC là con cờ, hay là tay sai của Việt Tân.

Tóm lược ý kiến của mình, BS Tiến quả quyết: Tôi một lần nữa khẳng định, chúng tôi không thuộc về bất cứ đảng phái chính trị nào. Đây là niềm hãnh diện của chúng tôi. Thực ra, thuộc về VT cũng không có gì là xấu cả. Nhưng sự thực, không phải như vậy, và đảng VT không hề có ảnh hưởng nào cả trong việc này. Và cái idea này đã được chúng tôi đem ra bàn thảo với nhiều người từ tháng 10, tháng 11. Nhưng không được như ý, vì phải lo chống lại cuộc trình diễn “Duyên Dáng VN” của VC. Và ngày hôm nay đưa vấn đề này ra đây, chúng tôi cũng xin nói, người tốn nhiều công sức để design, soạn thảo cái kế hoạch này là anh Đoàn Việt Trung.

Tiếp theo, ông Đoàn Việt Trung cũng cho biết: Cái lý do khiến chúng tôi có sáng kiến này là vì hàng trăm ngàn người Việt đã chết dưới biển cả, trong rừng sâu trên đường vượt biên. Hồi đầu năm nay, vào tháng 3, khi bia tưởng niệm thuyền nhân ở Paula Bidong bị CSVN áp lực với chính quyền địa phương đập phá, thì chúng tôi thấy mình không thể để cái thằng VC tự tung tự tác làm cái chuyện này. Cộng đồng mình phải làm một cái gì. Do đó, chúng tôi đã điện thoại với CĐNV ở Canada, rồi một số cộng đồng, một số cơ quan truyền thông khác trên thế giới để bàn về một số biện pháp phản đối VC như tảy chay Hàng Không VC. Nhưng rồi thấy điều đó không hiệu quả. Sau đó, sử gia Trần Gia Phụng (?) có đề cập đến nhu cầu chọn một ngày tỵ nạn, thì chúng tôi thấy chuyện này là chuyện có thể làm được. Và như vậy là sáng kiến chọn Ngày Tỵ Nạn được thành hình.

Sau phần trình bầy của BS Tiến và ông Đoàn Việt Trung, là bước sang phần thảo luận của các thành viên tham dự buổi họp thuộc cộng đồng NVTD/NSW. Lập tức hàng chục người giơ tay xin phát biểu khiến không khí buổi họp hào hứng một cách đặc biệt. Vì có quá nhiều người muốn phát biểu, trong khi ông Đoàn Việt Trung lại cần phải ra phi trường sớm để đáp máy bay trở lại Melbourn, nên LS Thân đã phải lập danh sách những người phát biểu và yêu cầu mỗi người chỉ được nói ngắn gọn trong 3 phút.

Người đầu tiên trình bầy ý kiến là ông Mai Đức Hòa. Ông Hòa cho biết, ông cảm thấy việc làm này của CĐLB có tính áp đặt lên tất cả CĐ. Tại vì chưa gì đã thấy Phiếu tham khảo ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn của CĐLB tung ra mà chưa thấy CĐLB bàn thảo, thảo luận gì. Ông cũng cho rằng: Chúng ta là người tỵ nạn, một năm 365 ngày là 365 ngày chúng ta sống cuộc sống người tỵ nạn, và ai cũng đều phải có bổn phận đấu tranh cho tự do của VN, chứ không phải chỉ chọn ra một ngày gọi là ngày tỵ nạn là đủ. Phân tích ý nghĩa cùng mối liên quan có tính nhân quả giữa ngày Quốc Hận 30-4 và thảm kịch tỵ nạn do CSVN gây ra, Ông Hòa đặt câu hỏi: Thưa quý vị, vì đâu có ngày tỵ nạn? Xin thưa vì ngày Quốc Hận 30-4, khi CS chiếm đóng đất nước chúng ta. Suốt 30 năm qua, vào ngày 30-4 chúng ta vẫn tưởng niệm và truy điệu những vị vượt biển, vượt biên mà hy sinh vì tự do, ở các nhà thờ, chùa chiền, qua các nghi lễ của Công Giáo, Phật Giáo, Cao Đài… Vì vậy, tôi thấy hôm nay chọn một ngày tỵ nạn thì quả là không hay lắm. Nếu chọn một ngày tỵ nạn, thì chỉ có một ngày chúng ta sống với tư cách người tỵ nạn, còn mấy ngày kia thì tôi là công dân Úc, thoải mái, nên tôi không phải nhớ tới tỵ nạn, như vậy thì không hay lắm. Cho nên cuối cùng, tôi chỉ xin quý vị, một năm 365 ngày là 365 ngày tỵ nạn của chúng ta.

Tiếp theo, bà Đặng Kim Ngọc cũng đồng ý, 365 ngày đều là ngày tỵ nạn của chúng ta. Bà cũng sáng suốt thừa nhận, muốn việc này có kết quả, CĐ chúng ta phải làm việc một cách dân chủ. Bà nói: “Nếu quý vị hỏi ý kiến các hội đoàn, đoàn thể, về việc chọn ngày tỵ nạn, thì mặc dầu chúng tôi là thành viên của cộng đồng, nhưng để tránh tình trạng đồng hương khiếu nại, thì tôi nghĩ hôm nay ở đây chúng ta chỉ nên đưa ra những ý kiến chọn ngày này, hoặc ngày kia, rồi đưa ra cho tất cả đồng hương cùng bàn thảo. Như vậy, để tránh tình trạng đồng hương cho là cái việc chọn ngày tỵ nạn này chỉ có một số người áp đặt lên họ, thì như vậy là nó không dân chủ.”

Tiếp lời bà Đặng Kim Ngọc, chị Tâm cho rằng, không phải 365 ngày là 365 ngày tỵ nạn của mọi người tỵ nạn, mà phải nói ngày Quốc Hận 30-4 đã mang ý nghĩa ngày tỵ nạn của tất cả mọi người Việt tự do. Do đó theo chị Tâm, “Tôi thấy không cần thiết phải lựa chọn một ngày nào khác. Vì sự lựa chọn đó chỉ tạo ra nhiều sự mâu thuẫn, ngộ nhận trong cộng đồng”. Chị Tâm cũng cho rằng, phương pháp trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn có nhiều nan đề chưa được giải quyết thỏa đáng. Chị kết luận: “Còn nếu tạo ra cuộc trưng cầu dân ý, thì xin hỏi ai mới là người có đủ tư cách để làm chuyện đó, và ai mới là người có đủ thẩm quyền để quyết định, ý nào được chọn, ý nào không?”

Bác Trinh, một người thường xuyên và tích cực tham gia các sinh hoạt cộng đồng, đã có ý kiến ngắn gọn, nếu cộng đồng chọn được một ngày tỵ nạn để chúng ta tưởng nhớ tới những người đã hy sinh thì cũng nên làm.

Sau đó đến ý kiến của ông Võ Minh Cương, cựu Chủ tịch BCHCĐNVTD/LBUC. Mở đầu, ông Cương thẳng thắn đóng góp về nghệ thuật đắc nhân tâm của người lãnh đạo cộng đồng. Ông nói: “Trước hết, tôi thấy, nếu một người, sinh hoạt cộng đồng có kinh nghiệm, không bao giờ đưa ra một cái ngày nào để yêu cầu cộng đồng chọn lựa. Vì trước hết, chúng tôi thấy cộng đồng không có quyền để trưng cầu dân ý, và chắc chắn chúng ta không làm được việc đó. Một cơ cấu cộng đồng không thể nào đóng vai trò kêu gọi trưng cầu ý kiến để quyết định một ngày của toàn dân.” Ông Cương cũng phân tích về sinh hoạt cộng đồng của người Việt hải ngoại ở thời điểm hiện nay, có nhiều trở ngại trong việc trưng cầu ý kiến. Theo ông, chỉ có Canada và Úc là có cơ cấu cộng đồng người Việt ở tầm mức quốc gia. Riêng nước Mỹ là nơi có đông người Việt nhất, nhưng ở đó lại không có CĐNVTD liên bang. Thêm nữa, ở Mỹ ngày Quốc Hận 30-4 không được tổ chức ở tầm mức liên bang để mọi người kéo về tòa đại sứ CS biểu tình. Thêm vào sự phức tạp đó, CĐNVTD ở Canada đã rút ra khỏi cuộc trưng cầu ý kiến. Và đây là trở ngại lớn [cho cuộc trưng cầu ý kiến] vì CĐ Canada, tức Liên Hội Người Việt Canada, rất lớn, rất đoàn kết. Góp ý về sáng kiến chọn Ngày Tỵ Nạn, ông Cương cũng thẳng thắn: “Tôi nghĩ, là những nhà lãnh đạo liên bang, qúy vị không nên chọn những việc làm không tưởng. Tôi ghi nhớ công sức của quý vị trong vấn đề này, và chúng tôi không bao giờ đánh giá thấp công sức quý vị đã bỏ ra. Nhưng chúng tôi nghĩ rằng làm điều đó, vô hình chung, quý vị sẽ tạo nên dị biệt, phân hóa trong cộng đồng. Tôi tin rằng, trên toàn thế giới không thể nào có được một sự đồng thuận về vấn đề này, như tôi đã trình bầy.” Ông Cương cũng phân tích ý nghĩa cao cả đối với người Việt, bao gồm cả ý nghĩa tỵ nạn, của ngày Quốc Hận 30-4: “Ngày 30-4 đã đẻ ra tất cả sự đau khổ của tất cả người Việt trong và ngoài nước, trong đó có người Việt tỵ nạn chúng ta. Như vậy tại sao lại phải chọn một ngày khác? Như ông Mai Đức Hoà, một cựu quân nhân, và là người sinh hoạt cộng đồng chúng ta rất lâu đã nói, trong những ngày 30-4 chúng ta đã làm lễ cầu siêu tại chùa, tại nhà thờ… cho tất cả những người đã chết trong cuộc chiến tranh VN trong đó có tưởng nhớ những người tỵ nạn. Tại vì những người Việt tỵ nạn đã chết trên đường vượt biển vượt biên chưa chắc gì đã đông hơn so với tất cả những người Việt Nam đã chết trong nước, cũng như trong cuộc hành trình trước ngày 30-4 và từ ngày 30-4 cho đến giờ. Tóm lại, chúng tôi nghĩ rằng 30-4 là  mẫu số chung để tất cả chúng ta cùng tưởng niệm. Tất cả những người chết đều bắt nguồn từ thảm kịch 30-4. Vì vậy, nếu chúng ta Úc châu chọn một ngày tỵ nạn khác với 30-4, thì cơ hội thành công chỉ có cộng đồng Úc, mà khó có thể tạo sự đồng thuận trên toàn thế giới”.

Sau khi nghe những ý kiến khác biệt của nhiều thành viên trong CĐNVTD/NSW, ông Đoàn Việt Trung giải thích, về  vấn đề này, BCHLB không hề áp đặt lên các hội đoàn, đoàn thể cũng như các BCH tiểu bang. Còn bảo BCHLB áp đặt một ngày nào đó lên quần chúng thì cũng không đúng nữa. Vì trong lá phiếu kêu gọi chọn Ngày Tỵ Nạn đã nói rõ lý do, cùng cơ hội để chọn lựa. Ngày đó ai muốn, ai có quan tâm vào ngày tỵ nạn thì tự do chọn lựa. Khi chọn được Ngày Tỵ Nạn thì vào ngày đó, ai muốn có thể thắp nhang trên bàn thờ để tưởng nhớ người thân của mình, vì mình không biết người thân của mình mất đi trong ngày nào. Thứ nhì, trả lời quan điểm của những người cho rằng một năm 365 ngày là 365 ngày tỵ nạn, ông Trung đặt câu hỏi: Tại sao người Việt cứ đến ngày thân nhân mình đã chết thì làm giỗ? Chẳng lẽ cứ lấy 365 ngày làm ngày giỗ thì đúng là không hợp lý? Ông Trung cũng giải thích, việc Liên Hội Người Việt Canada rút ra khỏi cuộc trưng cầu ý kiến, không phải vì họ thấy đây là chuyện không nên làm, mà vì hiện tại họ đang làm việc khác tương đương với việc này là xây một bảo tàng viện về thuyền nhân VN. Theo ông Trung, hai việc này rất tương đương với nhau. Ai đã đi vào bảo tàng viện là sẽ tưởng nhớ ngay đến người Việt tỵ nạn.

Tiếp lời ông Đoàn Việt Trung, bác Trị trình bầy về những lo ngại đối với cách thức trưng cầu ý kiến. Bác nói: “Qua những bài vở của Saigon Times và Việt Luận đề cập đến vấn đề này, tôi thấy cũng giống như anh Cương nói, và cái ý của cộng đồng liên bang đưa ra thì cũng phải. Nhưng cái vấn đề chúng ta đặt ra là cách thức tiến hành có nên làm hay không. Lấy cái gì để chắc chắn những ý kiến đó là thật của chúng ta, hay là ý của cộng sản nó trà trộn vào. Vì quý vị đã mở rộng đòi xin ý kiến cả người ở bên VN nữa, thì đó là hay, nhưng nếu CS chúng nó lấn át rồi đề nghị bỏ ngày tỵ nạn đi thì chúng ta cũng bỏ luôn đi sao? Bởi vậy, cái này là rất nguy hiểm. Cho nên, một là chúng ta bỏ đi đừng nói gì đến việc chọn lựa ngày tỵ nạn nữa. Chỉ ngày 30-4 là đầy đủ lắm rồi. Hoặc là nên đặt danh xưng, ‘tưởng niệm những người đã chết vì nạn CS’. Như vậy thì rất thích hợp với Nghị Quyết Châu Âu vừa đưa ra kết tội CS”. Nhân dịp này, bác Trị cũng đã sáng suốt đưa ra đề nghị: Chúng ta nên lập đài tưởng niệm thuyền nhân ở ngay tại Trung Tâm [VH & SHCĐ].

Tiếp đến là phần đóng góp sắc bén, thẳng thắn và hùng hồn của ông Nguyễn Trí Hoà. Ông nói, giọng tha thiết: “Có lẽ tất cả quý vị đều đã biết, tại sao ngày hôm nay chúng ta có mặt ở nơi đây. Cái nguyên nhân của nó tất cả là do ngày 30-4. Vì ngày 30-4 nên chúng ta mới có tỵ nạn. Vậy thì tại sao hôm nay chúng ta lại phải đi tìm một ngày khác cho ngày tỵ nạn? Bao nhiêu người Việt chúng ta phải bỏ quê hương ra đi vì chạy CS? Bao nhiêu người đã chết trong biển đông? Bao nhiêu người đã chết trong lao tù CS? Tất cả đó đều xuất phát từ ngày Quốc Hận 30-4 lịch sử. Vậy thì tại sao chúng ta lại phải chọn ngày khác? Có phải vì CS nó không muốn ngày 30-4, nó muốn chúng ta lập ra một ngày khác, để từ đó chúng ta quên đi ngày 30-4?! Thưa quý vị, chúng ta phải nhớ rằng ngày 30-4 là ngày đau khổ cho tất cả dân tộc chúng ta, và chúng ta không thể nào quên, chúng ta phải luôn luôn nhớ ngày đau khổ đó. Bằng không, đây là chuyện mập mờ đánh lận con đen. Tôi nghĩ rằng đây là một cái bong bóng thả ra để thăm dò khi Nghị Quyết 36 của CS đưa ra. Rồi sắp tới có một số người về trong đó để làm dân biểu quốc hội bù nhìn của CS. Mà trưng cầu ý kiến cách gì đây? Ai bỏ phiếu đây? Bỏ phiếu qua Internet thì thưa quý vị, xin quý vị đừng có bao giờ lầm lẫn. Cuối cùng, tôi xin khẳng định, chúng ta sẽ không bao giờ quên ngày 30-4. Chỉ có ngày 30-4 là ngày Quốc Hận, đồng thời đó cũng là Ngày Tỵ Nạn của tất cả chúng ta”.

Đến đây, BS Tiến liền lên tiếng giải thích: Cái sáng kiến mà chúng tôi đưa ra thì ít nhất là thỏa mãn vấn đề tâm linh cho những người có thân nhân chết. Còn tại Úc Châu, ngày 30-4 là ngày đấu tranh. Nếu có thêm một ngày khác có ý nghĩa tâm linh, thì cuối cùng cũng là cái ngày để nhắc nhở chúng ta nhớ đến tội ác của CS. Còn đối với ngày 30-4 thì xin quý vị đọc kỹ trong tờ kêu gọi chọn Ngày Tỵ Nạn: “Đối với đồng hương tại Úc, thì từ nhiều năm nay, ngày 30-4 luôn luôn là ngày Quốc Hận, là ngày dành riêng cho những hoạt động đấu tranh nhằm phơi bầy tội ác của CSVN, nói lên ý chí quyết tranh đấu giành lại tự do dân chủ cho quê hương của tập thể người Việt tại Úc. Do đó, CĐNVTD các nơi ở Úc đã đề nghị rằng ngày 30-4 không nên mang bất cứ một tên gọi hay một ý nghĩa nào khác”. Chúng tôi cũng xin nói rõ ở đây là không có vấn đề áp đặt. Áp đặt thì đâu có vấn đề chúng tôi đang hỏi ý kiến quý vị, đang mổ xẻ xem chúng ta có nên làm hay không? Nếu lát nữa đây, quý vị quyết định không làm thì không làm. Không ai áp đặt lên quý vị cả. Chúng tôi chỉ là những người thấy có những sáng kiến có lợi cho cuộc đấu tranh chung thì chúng tôi đưa ra. Quý vị có thể đồng ý, có thể không đồng ý. Nhưng xin đừng hiểu lầm thiện chí của chúng tôi.

Sau đó là ý kiến của cô Bảo Khánh. Cô nói: Trên 60 năm cai trị của CS, đầy rẫy tội ác. Tội ác của CS nó quá lớn, thành ra càng có nhiều ngày để nhớ đến tội ác của CS thì càng tốt, và có thêm một ngày để nhắc đến tội ác của nó thì càng tốt. Theo tôi thì ngày 20-7 là ngày chúng ta nên chọn làm Ngày Tỵ Nạn. Có một ngày để tưởng nhớ những người đã chết trên đường tìm tự do là rất xứng đáng. Nhìn vào những cuộc tranh đấu của cộng đồng, chúng ta thấy rất thành công. Nhưng cộng đồng chúng ta cũng có nhiều việc phải làm, nên không phải 365 ngày là cả 365 ngày chúng ta đều nhớ đến người tỵ nạn. Vì vậy, nếu có được ngày tưởng nhớ những người tỵ nạn đã chết thì tôi thấy đó là điều rất nên.

Tiếp lời cô Bảo Khánh là ý kiến của ông Vũ Trọng Khải. Ông nói: Trước khi quyết định chọn hay không chọn Ngày Tỵ Nạn, chúng ta nên tìm hiểu xem lý do nào nên chọn nó, hay không chọn nó. Riêng tôi, xin xác định trước, tôi chọn một ngày trong những ngày mà quý vị [Nhóm Vì Tự Do] đã nêu là ngày 14/11, là ngày mà LHQ công bố vấn đề tỵ nạn là mối quan tâm hàng đầu của thế giới. Cái lý nên chọn, là đồng hương chúng ta trên con đường tìm tự do đã chết quá nhiều. Và chính sự chết quá nhiều đó, nên LHQ mới phải tuyên bố rằng, cái thời điểm đó là cái thời điểm đặt cái việc tỵ nạn của người Việt lên hàng đầu. Và cũng chính vì nhờ LHQ dang tay đón nhận người tỵ nạn chúng ta, nên chúng ta mới có thể có được cái ngày bình yên hôm nay. Và như vậy là nhờ những người Việt tỵ nạn đã hy sinh nên họ đã tạo nên những chấn động tâm lý mạnh mẽ đối với nhân loại, làm cho cả thế giới quan tâm đến thảm kịch tỵ nạn của chúng ta. Vì vậy, đối với những người bạn đồng hành nằm xuống đó, chúng ta thấy giá trị của họ. Nếu không có những người đã hy sinh mà chúng ta không thể thống kê hết nổi, thì tôi không tin rằng, LHQ đã có cái quyết định để cho cả thế giới phải quan tâm tới thảm kịch tỵ nạn của chúng ta. Như vậy, chính những người đã chết đã đóng góp vào việc làm sáng danh chính nghĩa của chúng ta. Chọn một ngày để tưởng niệm họ, những người đã lót đường cho chúng ta có được ngày hôm nay, là điều nên làm.

Sau đó, bác Lợi, một người có nhiều kinh nghiệm về tội ác của CS, đồng thời luôn luôn tích cực tham gia các sinh hoạt đấu tranh của cộng đồng, đã có ý kiến một cách ngắn gọn, giản dị và đầy thuyết phục: Thưa quý vị, chúng ta mỗi năm có tới 6 ngày lễ lớn phải làm. Tết, Hai Bà Trưng, Giỗ Tổ Hùng Vương, 30-4, ngày Quân Lực VNCH, rồi Ngày Truyền Thống Cộng Đồng. Đó là chưa kể đến những ngày biểu tình chống tuyên truyền CS. Vì vậy chỉ nội dồn lực lượng để làm những ngày đó cho trang trọng, thành công và có ý nghĩa tôi thấy cũng là điều quý lắm rồi. Mà từ xưa đến nay, trong những dịp tổ chức những buổi lễ này, lần nào chúng ta cũng trang trọng tổ chức lễ cầu siêu, tưởng niệm những người đã bị tàn sát dưới chế độ CS, trong đó có những người tỵ nạn đã hy sinh. Vì vậy, tôi xin đề nghị, trong tương lai, mỗi khi tổ chức những ngày lễ lớn, nhất là ngày 30-4,  chúng  ta  tiếp  tục  và long trọng tổ chức nghi lễ cầu siêu, tưởng niệm những người đã hy sinh vì CS.

Tiếp lời bác Lợi, ông Văn Tấn Thạch bầy tỏ sự lo ngại: Bây giờ tôi xin hỏi, chúng ta chỉ có 2 triệu người Việt trên thế giới. Internet có 200 triệu máy computer, mà CS thì chúng có 3 triệu đảng viên. Nếu CS chúng nó qua internet chọn ngày 2-9, thì dù chúng ta không có đưa ngay đó ra để chọn lựa, nhưng CS chúng có quyền đề nghị ngày đó, thì quý vị nghĩ sao? Vì vậy, tôi nghĩ rằng, mình không có khả năng, không có điều kiện, không có đủ tài chánh để làm việc trưng cầu ý kiến này đến nơi đến chốn thì đừng nên làm. Điểm thứ hai, nói về cái vấn đề tỵ nạn, thì LHQ dù họ có chọn ngày gì gì đi nữa làm ngày tỵ nạn, thì tất cả cũng đều xuất phát từ ngày 30-4. Khắp tất cả mọi sự đau khổ, chết chóc, hy sinh… của người Việt cũng đều xuất phát từ ngày 30-4. Vì vậy, ngày 30-4 là ngày lý tưởng nhất để ta chọn ngày tỵ nạn.

Sau đó là ý kiến của ông Hữu Nguyên. Ông nói: Trước hết, tôi hoan nghênh sáng kiến của ông Đoàn Việt Trung, BS Tiến và BCH CĐLB, đã chú ý đến ngày tưởng niệm những người Việt tỵ nạn hy sinh trên đường vượt biển, vượt biên. Tuy nhiên, qua cách thức làm việc của qúy vị, tôi thấy có một số vấn đề tạo ra sự xôn xao, dị biệt, phản đối trong cộng đồng. Điểm thứ nhất, ông Mai Đức Hòa có đề cập đến sự áp đặt của CĐLB, tôi thấy đề cập đó là rất đúng. Bởi vì trong tình thần cởi mở của chúng ta ở đây, chúng ta nên nói thẳng những gì đã có ở trong lòng. Như vậy là điều rất tốt để hóa giải tất cả những dị biệt, những hiểu lầm đối với nhau. Cái sáng kiến của ông Đoàn Việt Trung tôi không biết có từ bao giờ. Nhưng theo văn thư chính thức của Nhóm Vì Tự Do phổ biến trên Internet ngày 1/11/2005, thì trong đó có đề cập đến 4 ngày để chọn, bao gồm cả ngày Quốc Hận 30-4. Và trong văn thư đó, có CĐNVTDUC, có ông Đoàn Việt Trung và BS Nguyễn Mạnh Tiến trong Nhóm Vì Tự Do. Điều đó có nghĩa ở giai đoạn đó, quý vị đã đồng ý cho ngày 30-4 vào danh sách 4 ngày để chọn. Và tôi không biết, cái sáng kiến đó, quý vị đã bàn bạc với BCH LB, BCH các tiểu bang, cũng như các hội đoàn, đoàn thể, và các cơ quan truyền thông tại Úc chưa? Tuy nhiên, trong văn thư đề ngày 14/11/2005, chuẩn bị cho teleconference  gửi cho truyền thông, và các vị trong BCH các tiểu bang ở Úc,… BS Tiến mới đề cập đến việc sẽ bàn luận chọn Ngày Tỵ Nạn. Như vậy chứng tỏ, trên phương diện nào đó, qúy vị đã ký đã chấp thuận, sau đó quý vị mới đưa vấn đề ra bàn bạc. Điểm thứ hai tôi muốn đề cập đến ở đây là tôi không biết trong nội quy cũng như hoạt động, trách nhiệm của BCHLB, khi mà các tiểu bang bầu quý vị lên, nó có điều khoản nào, cho phép quý vị đưa CĐNVTDUC vô bất cứ một cái nhóm nào hay một cái cơ chế nào hay không? Tuy nhiên, tôi thiết nghĩ, nếu quý vị định đưa CĐNVTDLBUC vô một nhóm nào, bất kể nhóm đó có mục tiêu chính đáng mấy đi chăng nữa, quý vị cũng cần sự bàn bạc với các tiểu bang, các hội đoàn, đoàn thể. Đó là điều tôi tha thiết đề nghị. Đối với vấn đề chọn Ngày Tỵ Nạn, tôi rất tán thành ý kiến của bác Lợi. Bác Lợi đã nói rất đúng, trong suốt hơn 30 năm qua, chúng ta coi ngày Quốc Hận không phải chỉ là ngày Quốc Hận không, mà còn là ngày để tưởng niệm những người đã chết. Và với những người đã chết đó, trong suốt 30 năm qua, trong mỗi dịp tổ chức ngày Quốc Hận, mỗi dịp trong mọi sinh hoạt của cộng đồng, chúng ta đều có phút tưởng niệm tới họ, tưởng niệm một cách sâu xa. Tất cả những người Việt nào thực sự là nạn nhân của chế độ CS, đều xúc động trong phút giây tưởng niệm đó. Bây giờ không có gì ý nghĩa bằng, chúng ta vẫn tiếp tục tổ chức ngày Quốc Hận 30-4, đồng thời vẫn duy trì nghi lễ tổ chức cầu siêu cho những người đã chết như trước đây chúng ta đã làm, với đầy đủ sự đóng góp của Phật Giáo, Công Giáo… Điểm nữa, như ông Văn Tấn Thạch đã đóng góp ý kiến, là cách thức tiến hành trưng cầu ý kiến. Cũng như tôi đã chia sẻ với LS Thân trước đây, LS Thân cũng thừa nhận rằng, nếu chúng ta trưng cầu ý kiến, mà chúng ta không nắm được ai là người có tư cách tham dự, thì kết quả, vô hình chung, đã phản bội chính chúng ta. Một điều nữa, ông Đoàn Việt Trung vừa nói, là những người nào quan tâm thì bỏ phiếu. Nhưng theo tôi biết trong cuộc trưng cầu ý kiến về Ngày Tỵ Nạn ở tiểu bang QLD chỉ có 125 người tham dự. Bây giờ quý vị nghĩ sao, nếu có người cho rằng, cả cộng đồng QLD có hơn chục ngàn người, tại sao chỉ có 125 người quan tâm đến Ngày Tỵ Nạn và những người tỵ nạn đã chết? Như vậy có phải là vô hình chung, kết quả đó đã phản bội cái mục đích cao cả mà chúng ta theo đuổi?! Cuối cùng, nhìn vào cộng đồng người Việt hải ngoại hiện nay chúng ta đã thấy, cộng đồng Hòa Lan xin rút ra, cộng đồng Canada xin rút ra. Tại Mỹ có những cuộc họp bàn về trưng cầu ý kiến Ngày Tỵ Nạn, đã xảy ra những cuộc biểu tình chống đối. Như vậy tại sao chúng ta vẫn tiếp tục theo đuổi những việc này cho đến ngày hôm nay? Cho nên tôi đề nghị, chúng ta nên kết hợp cả 2 ý kiến lại. Sáng kiến của ông ĐVT của BS Nguyễn Mạnh Tiến, của BCHCĐLB là sáng kiến tốt. Nhưng trên phương diện tiến hành,và kết quả hiện nay, với sự đóng góp của quý vị vừa rồi, chúng ta nên kết hợp cả hai lại với nhau, như vậy vào dịp Quốc Hận 30-4 chúng ta sẽ tổ chức buổi lễ cầu siêu một cách trọng thể hơn, trang trọng hơn…

Tiếp theo, chị Phạm Minh Lan đã có ý kiến về Ngày Tỵ Nạn ở một góc độ hoàn toàn mới lạ. Chị cho biết: Tôi đồng ý với ý kiến anh Trung nói, việc làm này là nhu cầu tâm linh. Và thực tế, thì năm nào, chúng tôi cũng cầu siêu, cầu hồn, xin lễ cho những người đã hy sinh trên đường vượt biển, vượt biên tỵ nạn. Hơn nữa Úc Đại Lợi cũng quan tâm đến người tỵ nạn nói chung, nên năm nào cũng có tổ chức Tuần Lễ Tỵ Nạn cho tất cả các sắc dân khác, cho nên nếu chúng ta muốn đóng góp cho ngày tỵ nạn thì chúng ta có thể tham gia, và chính chúng tôi là những người thường tham gia Tuần Lễ Tỵ Nạn đó. Một điều nữa tôi xin hỏi, là BTC của Ngày Tỵ Nạn có khác biệt với “Nhóm Vì Tự Do” hay không. Tôi hỏi câu hỏi này vì, vừa rồi, khi đến tham dự ngày dựng bia tưởng niệm thuyền nhân ở Thụy Sĩ, ông Hoàng Cơ Định đã tuyên bố đến dự với tư cách là đại diện cho “Nhóm Vì Tự Do”. Điểm quan trọng nữa là mặc dù quý vị nói không xếp ngày 30-4 trong danh sách chọn Ngày Tỵ Nạn, nhưng có một email tôi nhận được, nói 65% người tham gia trưng cầu ý kiến đã chọn ngày 30-4!? Và điểm nữa là cũng qua email tôi nhận được thì số người tham gia ý kiến trên toàn nước Úc là 125 người, và 125 người này đều ở Queensland.

Tiếp lời chị Lan, ông Hữu Nghĩa thắc mắc: Cái câu thứ nhất đặt ra, là cái động cơ gì đã khiến qúy vị đưa cái vấn đề [chọn Ngày Tỵ Nạn] này ra? Có phải vì CSVN hiện nay đang tìm cách đánh chúng ta bằng mọi cách để chuẩn bị cho Đại Hội đảng X? Cái thứ hai là tất cả 80 triệu người VN ai cũng biết ngày 30-4 là ngày Quốc Hận khiến chúng ta phải ra đi tỵ nạn. Như vậy không có lý do gì chúng ta lại bỏ ngày 30-4. Ngày đó là ngày tội ác của CS. Chúng ta không có quyền thay thế, và bất cứ ai cũng không thể thay thế ngày đó.

Ông Mạnh, đại diện cho Hội Chu Văn An, cũng xác nhận: Chúng tôi thấy rằng ngày 30-4 là quá đầy đủ ý nghĩa, không cần chọn gì nữa hết. Ngày 30-4 đã gói trọn tất cả tình cảm, tâm tư của người Việt tỵ nạn sống ở hải ngoại. Bây giờ chọn một ngày tỵ nạn hay ngày gì nữa thì chỉ tạo sự phân hóa trong cộng đồng chúng ta mà thôi.

Ông Hùng, người đóng góp ý kiến cuối cùng, cho biết: Tôi thấy cái vấn đề này nó có một cái lấn cấn. Nói là vận động chọn Ngày Tỵ Nạn, nhưng khi giải thích thì lại nói là tưởng niệm những người đã chết. Cái thứ hai nữa, như quý vị đã biết, âm mưu của CSVN là chúng muốn, trong vòng 10 năm, hay 20 năm nữa, khi thế hệ chúng ta đã già đi, con cháu của chúng ta sẽ kỷ niệm cái ngày tỵ nạn chứ không kỷ niệm ngày Quốc Hận 30-4. Và đây chính là cái âm mưu của CSVN, chúng ta nên tránh.

Sau khi nghe đông đảo các thành viên trong cộng đồng đóng góp ý kiến, LS Thân, thay mặt cho CĐ, đã nhanh chóng và sáng suốt đúc kết vấn đề. Ông cho biết một cách ngắn gọn nhưng đầy đủ: Thông thường mỗi khi gặp vấn đề nan giải thì phải xin ý kiến các hội đoàn, đoàn thể. Chúng tôi nghĩ rằng cái sáng kiến do BCHCĐ liên bang đưa ra là sáng kiến tốt, nhưng nếu không được đa số hậu thuẫn, thì không nên thực hiện để tạo sự đoàn kết trong cộng đồng. LS Thân cũng cảm ơn ông Đoàn Việt Trung và BS Tiến đã mất nhiều thời gian, công sức và tâm huyết cho sáng kiến Ngày Tỵ Nạn. Nhưng theo ông, qua các ý kiến đóng góp, cộng đồng không nên biểu quyết điều này nữa. Sự hậu thuẫn không tới mức tối đa, nếu cứ thực hiện thì nó sẽ tạo thêm chia rẽ cho cộng đồng.

Image result for Quốc Hận 30-4 bằng Ngày Tỵ Nạn? CĐNVTD/NSW không chọn “Ngày Tỵ Nạn”

Tuy nhiên, đến lúc đó, ông Đoàn Việt Trung vẫn tiếp tục giải thích, cho dù những lý lẽ ông đưa ra là sự trùng lặp và vẫn không hề có sự thuyết phục. Ông nói: Một lần nữa, có vài người nói là chúng tôi áp đặt, thì tôi xin thưa là không có áp đặt gì cả. Quý vị thấy cái thông cáo vào ngày 1/11/2005, quý vị cho là chuyện đã rồi. Sự thực thì không phải như vậy. Vì lúc đó, mỗi tổ chức trong Nhóm Vì Tự Do, phải liên lạc với cơ quan truyền thông. Ở Úc vào lúc đó, chúng tôi đã bận rộn đối phó với “Duyên Dáng VC”, có lẽ vì thế đã không có người liên lạc với truyền thông báo chí. Mấy chục năm nay, hàng trăm ngàn linh hồn đã nằm ở dưới biển, không có ai quan tâm. Vì vậy, Ngày Tỵ Nạn là ngày dành riêng cho việc tưởng nhớ tới họ. Còn ngày 30-4, thì mỗi người lại tưởng nhớ những kỷ niệm đau thương của riêng họ nên không nhất thiết là họ tưởng nhớ đến những người tỵ nạn…

Nhận thấy ý kiến của ông Đoàn Việt Trung không thức thời, BS  Nguyễn Mạnh Tiến sáng suốt và khéo léo đỡ lời: Thưa quý vị, sáng kiến [chọn Ngày Tỵ Nạn] này hoàn toàn xuất phát từ ước muốn thỏa mãn nhu cầu tâm linh của đồng bào, đồng thời tạo cơ hội cho chúng ta có thêm một ngày để đánh CS. Quý vị có thể đồng ý, có thể không đồng ý, chúng tôi chấp nhận sự chọn lựa đó. Tôi rất tiếc trong thời gian vài tháng vừa qua có nhiều cái sự kiện quái đản trên thế giới.v.v. mà tôi không muốn đi vào chi tiết. Tuy nhiên, cho tới cái giờ phút này, trong cái không khí này, tôi cũng đồng ý với LS Thân là, nó chỉ có thể cất cánh, thực hiện được nếu mà đại đa số hậu thuẫn. Còn ở đây, đại đa số đều không đồng thuận, một số khá đông có vấn đề. Cho nên tôi thấy ở đây, vấn đề này không thể làm được… Bác sĩ Tiến cũng một lần nữa giải thích, ông Đoàn Việt Trung đã đóng góp công sức quan trọng trong  sáng kiến này. BS nói: Xin quý vị hiểu cho rằng, tất cả cái này là do công sức của rất nhiều người, trong đó anh Đoàn Việt Trung đóng vai trò quan trọng. Và tôi rất trân trọng sự đóng góp đó. Tất cả đều không hề xuất phát từ động cơ đen tối nào. Điều này tôi xin lấy danh dự của tôi ra bảo đảm. Nhưng mà rất tiếc, vì rất nhiều lý do khách quan, và cũng có thể cái cách thức chúng tôi ‘run’, chúng tôi điều động thiếu thích hợp. Cho nên đến giờ phút này chúng tôi thấy rằng cái chuyện này không thể làm được…

BS Tiến vừa nói đến đó, hầu hết mọi người trong phòng họp vỗ tay tán thưởng. Và như vậy, qua buổi thảo luận sôi nổi và dân chủ, cuối cùng CĐNVTD/NSW đã đồng ý đi đến quyết định, không tham gia cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn của “Nhóm Vì Tự Do”.

Quyết định của CĐNVTD/NSW vào buổi chiều hôm đó đã đóng vai trò quan trọng khiến CĐ Liên Bang Úc, và các tiểu bang. lãnh thổ, không tham gia cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn, và toàn bộ ý tưởng này cũng bị dẹp bỏ, “Nhóm Vì Tự Do” cũng tan rã không kèn không trống. Tuy nhiên, mọi người Việt tại hải ngoại đều cảnh giác vì hiểu rằng, trong tương lai, VC vẫn tiếp tục âm thầm theo đuổi mục tiêu xóa bỏ ngày Quốc Hận 30-4 không ở hình thức này cũng ở hình thức khác, không ở nơi này cũng ở nơi khác.

Hữu Nguyên
huunguyen@saigontimes.org

This entry was posted in Đặc Biệt. Bookmark the permalink.

3 Responses to Xóa Quốc Hận 30-4 bằng Ngày Tỵ Nạn?

  1. Pingback: Hữu Nguyên-Phải chăng BS Hoàng Mỹ Lâm, CT LH ở Đức- là con rối nguy hiểm, trong bàn tay VC/VT? March 24, 2019 |

  2. Trang Hoàng says:

    Chúng ta không những quyết tâm bảo vệ ngày 30/4 là ngày Quốc Hận mà phải nói, giải nghĩa cho con chắu chúng ta biết tại sao lại có ngày Quốc Hận 30/4. để chúng được rõ….. Vì đến nay tại các trường học từ tiểu học đến đại học đã có rất nhiều đảng viên đảng cộng sản được cài vào để tuyên truyền cho con em chúng ta. Mong rằng người người , nhà mhà đều giải thích cho con em mình….. Và cũng xin công đồng hãy xuất bản một cuốn sách và phát không cho bà con về vấn đề này bằng song ngữ để mỗi nhà có một cuốn như cuốn Cẩm Nang của mỗi gia đình Việt Nam tỵ nản cộng sản .

    • NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC PHẢI CÓ CUỐN CẨM NANG QUỐC HẬN 30-4 says:

      BRAVO MR TRANG HOANG. Ý kiến của bạn TH rất hay. Gần nửa thế kỷ sau khi mất nước, biểu tình tưởng niệm Quốc Hận mỗi năm, nhưng tại sao con em chúng ta không có được cuốn CẨM NANG QUỐC HẬN 30-4 bằng đủ thứ tiếng Việt, Anh, Pháp, Đức, Na Uy???…. Tôi tình nguyện đóng góp $1000 qua địa chỉ dưới đây (….) để bất cứ ai làm cuốn cẩm nang đó. Yêu cầu trong cuốn cẩm nang đó, phải có phần VINH DANH NHỮNG QUÂN NHÂN ANH HÙNG ĐÃ TUẪN TIẾT VÌ NƯỚC – TỐ CÁO TỘI ÁC CS QUA TÙ CẢI TẠO – ĐÁNH TƯ BẢN CƯỚP CỦA DÂN – ĐẨY DÂN ĐI VÙNG KINH TẾ MỚI – THẢM KỊCH VƯỢT BIÊN…
      TÔI BIẾT, KHI NÊU Ý KIẾN NÀY, TỤI CS, VC NẰM VÙNG, MT/VT VÀ CÁC HỘI ĐOÀN ĐOÀN THỂ CỘNG ĐỒNG BỊ VT THAO TÚNG SẼ TÌM MỌI CÁCH PHẢN ĐỐI, NÉ TRÁNH VÀ KHÔNG BAO GIỜ LÀM. NHƯNG TRÁCH NHIỆM CỦA NHỮNG NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC CHỐNG CỘNG LÀ PHẢI NÓI, PHẢI KHÔNG BẠN TH?

Ý kiến độc giả: Mỗi ý kiến - MỘT NGỌN NẾN xua đi bóng tối...

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.